和时间赛跑 — CHẠY ĐUA CÙNG THỜI GIAN
读小学的时候,我的外祖母过世了。外祖母生前最疼爱我,我无法排解自己的忧伤,每天在学校的操场上一圈又一圈地跑着,跑得累倒在地上,扑在草坪上痛哭。 Bà ngoại tôi qua đời khi tôi đang học tiểu học. Lúc ngoại còn sống, bà thương tôi nhất, […]
读小学的时候,我的外祖母过世了。外祖母生前最疼爱我,我无法排解自己的忧伤,每天在学校的操场上一圈又一圈地跑着,跑得累倒在地上,扑在草坪上痛哭。 Bà ngoại tôi qua đời khi tôi đang học tiểu học. Lúc ngoại còn sống, bà thương tôi nhất, […]
一位成功学家曾聘用一名年轻女孩当助手,替他拆阅、分类信件,薪水与相关工作的人相同。有一天,这位成功学家口述了一句格言,要求她用打字机记录下来:“请记住:你唯一的限制就是你自己脑海中所设立的那个限制。” Một học giả thành công từng tuyển dụng một cô gái trẻ làm trợ lý, thay ông ta đọc
1948年12月22日,国民党政府教育部正式任命傅斯年为台湾大学校长。当月,由他主持的历史语言研究所也迁到了台湾杨梅镇。 Ngày 22 tháng 12 năm 1948, bộ giáo dục chính phủ Quốc dân Đảng chính thức bổ nhiệm Phó
心理学家曾经做过这样一个实验: Nhà tâm lí học đã từng làm một thí nghiệm như thế này: 组织三组人,让他们分别向着10公里以外的三个村子进发。 Tổ chức ba nhóm người,
1. 疾—病 Tật – Bệnh 古称小病为疾。《扁鹊见蔡桓公》:“扁鹊曰:‘君有疾在膝理,不治将恐深。’桓侯曰:‘寡人无疾。’”疾亦泛指疾病。 Xưa gọi bệnh nhẹ là tật. Trong “Biển Thước gặp Thái Hoàn Công”: “Biển
说起宋代的章献明肃太后刘娥,许多人脑中都会浮现出狸猫换太子的故事。在戏曲传说当中,这位皇后是个十恶不赦的角色,为了自己的地位和前途抢了别人的孩子,还诬赖贤良的李妃生了怪物。 Nhắc đến Chương Hiến Minh Túc Thái hậu Lưu Nga thời nhà Tống, trong đầu nhiều người thường hiện
恃才傲物惹怒曹操 Tự phụ tài năng, ngạo mạn nên chọc giận Tào Tháo 孔融4岁时,就知道把大个的梨子让给哥哥,客人笑称他为神童。这就是著名典故“孔融让梨”。 Khổng Dung từ năm 4 tuổi đã
周王姬昌死后,他的第二个儿子姬发在丰京继位,称为武王,并将自己的父亲西伯昌追称为文王。 Sau khi Chu vương Cơ Xương qua đời, người con trai thứ hai của ông là Cơ Phát lên
每个人都有姓名,有人还有字,在古代封建社会里,君主或官僚的个人好恶,往往决定臣民的命运。一个人的姓名或字,也与幸福或灾祸密切相关。 Ai cũng có tên họ, có người còn có tự, trong xã hội phong kiến thời xưa, bụng dạ
“帕格尼尼(1782-1840),意大利小提琴大师,音乐史上最杰出的演奏家之一。”我同意对帕格尼尼的这个评语,因为它准确、科学而人性化。历史上对帕格尼尼还有两个评语:一说他是“魔鬼”,一说他是“天才”。 “Niccolo Paganini (1782-1840), bậc thầy vĩ cầm người Ý, là một trong những nhà diễn tấu kiệt xuất nhất
一八五八年,法国作家小仲马的名剧《私生子》问世。故事讲述了一位富商勾引一名女工,女工生下孩子后便被富商遗弃,孩子长大后富商又想来相认。剧中主角受尽了人世间的白眼。 Năm 1858, vở kịch “Con riêng” nổi tiếng của nhà văn Dumas con ra đời. Câu chuyện kể về
“枕头”指“躺下睡觉时把头部垫高的卧具”。上古并没有枕头,那时人们用一把草把头部垫高便躺下睡觉了。最初的枕头是木制的,所以古汉字“枕”的左部是表示“木头”的符号(右部的符号表示读音)。 Gối” là chỉ “đồ dùng để kê cao đầu khi nằm xuống ngủ”. Thời thượng cổ vẫn chưa có