Thế giới Hoa ngữ

Sự tích - Truyền thuyết - Văn thơ cổ, Thế giới Hoa ngữ, Văn học

曹雪芹与《红楼梦》 — TÀO TUYẾT CẦN VÀ “HỒNG LÂU MỘNG”

Giữa những năm Càn Long đời Thanh, bản sao của một bộ tiểu thuyết chưa hoàn thành -《石头记》“Thạch đầu ký” (sau gọi là《红楼梦》“Hồng lâu mộng”) – bắt đầu xuất hiện trên đường phố Bắc Kinh, chẳng mấy chốc đã được sao chép và lưu truyền khắp các vùng của Trung Quốc, thậm chí còn truyền ra hải ngoại.

Ngôn ngữ, Thế giới Hoa ngữ, Ngôn ngữ

“帅” — THANH LỊCH

“帅”,用于英俊、潇洒的男士,往往形容其长相、衣着及打扮有风度,有特殊的气质,也包含符合时尚的意思。

“帅”(soái) dùng cho những người đàn ông anh tuấn, phong lưu, thường hình dung tướng mạo, cách ăn mặc và phục sức của anh ta có phong độ, có khí chất đặc biệt, cũng bao gồm ý nghĩa hợp mốt.

Ngôn ngữ, Thế giới Hoa ngữ, Ngôn ngữ

朱元璋作联与臣民同乐 — CHU NGUYÊN CHƯƠNG — LÀM CÂU ĐÔI VUI CÙNG THẦN DÂN

传说明朝开国皇帝朱元璋颇有才气,尤其喜欢写对子。于是,朝里的大臣也借联句来恭维他。

Tương truyền Hoàng đế khai quốc triều Minh Chu Nguyên Chương rất có tài, đặc biệt là rất thích viết câu đối. Thế là các đại thần trong triều cũng mượn câu đối để lấy lòng vua.

Đời sống ứng dụng, Sức khoẻ - Đời sống, Khoa học - Thường thức, Thế giới Hoa ngữ

警惕电子雾 — CẢNH GIÁC VỚI SƯƠNG MÙ ĐIỆN TỬ

生活在如今这个时代的人比前几代人应该说幸福多了,首先是可以尽情享受现代文明带来的安逸和舒适以及声光电的刺激:

Người sống trong thời đại ngày nay có thể nói là hạnh phúc hơn rất nhiều so với những thế hệ trước, đầu tiên là có thể tận hưởng thoải mái sự an nhàn thư thả mà nền văn minh hiện đại mang lại cùng với sự kích thích từ âm thanh, ánh sáng và dòng điện:

Thế giới Hoa ngữ, Văn học, Tản văn

风 — Gió

为什么天地这般复杂地把风约束在中间?硬的东西把它挡住,软的东西把它牵绕住。不管它怎样猛烈地吹;吹过遮天的山峰,

Vì sao trời đất lại cứ phức tạp muốn trói buộc cơn gió vào trong? Vật cứng ngăn chặn nó, vật mềm vấn vương theo nó, mặc cho nó thổi mạnh ra sao; gió thổi qua những ngọn núi chọc trời

Thế giới Hoa ngữ, Văn học, Truyện đọc

穿越时空的灰姑娘 — NÀNG LỌ LEM VƯỢT THỜI GIAN

“呵……”岳乐儿伸长了手脚四肢,嘴张得老大,毫不淑女的打了个超级大呵欠。此刻她正躺在两树间的吊床上,随着凉风轻轻的摇晃,心中满足的想:这样才叫作人生啊!

“U oa…” Nhạc Lạc Nhi duỗi mình, ngoác miệng thật lớn, ngáp một cái cực phô, hoàn toàn không “thục nữ” tí nào. Lúc này cô đang nằm trên cái võng mắc giữa hai cái cây, đung đưa nhè nhẹ theo làn gió mát, trong lòng thỏa mãn nghĩ: Thế này mới gọi là cuộc sống chứ!

Lên đầu trang