你的名字会被记多久 — TÊN CỦA BẠN SẼ ĐƯỢC NHỚ TRONG BAO LÂU
那个晚上的影片好像是南斯拉夫的《桥》。他正要走进电影院,一个青年拦住了他。
Bộ phim tối hôm đó hình như là “Cây cầu” của Nam Tư. Anh đang định bước vào rạp thì bị một thanh niên chặn lại.
那个晚上的影片好像是南斯拉夫的《桥》。他正要走进电影院,一个青年拦住了他。
Bộ phim tối hôm đó hình như là “Cây cầu” của Nam Tư. Anh đang định bước vào rạp thì bị một thanh niên chặn lại.
一只小毛虫趴在一片叶子上,用新奇的目光观察着周围的一切:各种昆虫欢歌曼舞,飞的飞,跑的跑,又是唱,又是跳……
Một con sâu nhỏ đang bò trên một chiếc lá, nó dùng ánh mắt lạ lẫm của mình quan sát mọi thứ xung quanh: các loại côn trùng hoan ca nhảy múa, con thì bay, con thì chạy, nào hát nào nhảy…
“Chưa học bò chớ lo học chạy” – Chưa biết làm việc dễ thì chưa nên học việc khó.
‘未曾学爬莫学走’(wèi céng xué pá mò xué zỏu): 比喻作事不能超越必经的阶段,否则要失败。
23年前,有个年轻的女子流落到我们村,蓬头垢面,见人就傻笑,且毫不避讳地当众小便。
23 naêm tröôùc, coù moät coâ gaùi treû löu laïc ñeán thoân cuûa chuùng toâi, maët muõi dô daùy, toùc tai buø xuø, thaáy ai cuõng cöôøi ngoâ ngheâ, hôn nöõa coøn ñi tieåu tieän ngay tröôùc maët moïi ngöôøi maø khoâng chuùt kieâng deø.
爱让世界转动。—— 佚名
Tình yêu khiến cho thế giới chuyển động. (Vô danh)
在一个远方的国家,有两个非常杰出的木匠,他们的手艺都很好,难以分出高下。
Ở một đất nước xa xôi, có hai thợ mộc vô cùng tài giỏi, tay nghề của họ đều rất tốt, khó có thể phân ai hơn ai kém.
“不!”她双颊一红,对打扮得像空中小姐般的服务员抱歉地摇摇头,连十元钱的门票她都觉得奢侈,
Không!” cô đỏ mặt, lắc đầu xin lỗi cô phục vụ trang điểm trông như tiếp viên hàng không, ngay cả 10 tiền vé vào cổng cô đã cảm thấy xa xỉ,
连绵的冻雨,终于在一个清晨隐去了。大自然向我们发了一通脾气之后,又温和得像一个美丽的少女,让人喜爱。春天经过寒冬的砺炼,如期而至了。
Những trận mưa buốt giá triền miên cuối cùng đã lẩn đi vào một sớm. Tự nhiên bao la sau khi cuồng nộ chúng ta một hồi lại trở nên dịu dàng như nàng kiều diễm lệ, khiến lòng người đắm say.
二战前,英国伦敦有一位漂亮姑娘叫迈克丝,小伙子克鲁斯因贫穷,不能像有钱男人那样,给迈克丝送这送那的。
Trước thế chiến thứ hai, ở Luân Đôn, nước Anh, có một cô gái xinh đẹp tên là Meiks, chàng trai Krus vì nghèo khó, không thể tặng thứ này thứ nọ cho Meiks như những người đàn ông giàu có khác.
在火车上,一个很漂亮的女列车员,盯着一个民工模样的中年人,大声说:“查票!”
Trên chuyến tàu lửa, một cô nhân viên đoàn tàu xinh đẹp đang trừng mắt nhìn một người trung niên trông dáng vẻ như là một công nhân, rồi lớn tiếng bảo: “Soát vé!”
这滴水诞生于凌晨的一场大雾。人们称它为露珠,而她只把它当做一滴水来看待,它的的确确就是一滴水。
Giọt nước này sinh ra từ một đám sương mù buổi sớm. Người ta gọi nó là giọt sương, nhưng cô chỉ xem nó là một giọt nước, nó quả thật chính là một giọt nước.
阳光能有什么味道?很久以前,一个贫穷快乐的女孩儿让我知道了阳光的味道。
Ánh nắng có thể có mùi hương gì? Cách đây rất lâu, một cô bé nghèo nhưng vui vẻ đã cho tôi biết mùi hương của nắng.