Gai của hoa hồng

玫瑰刺 — GAI CỦA HOA HỒNG

他的父母都是有名的园艺师,种得一手好玫瑰。他从小种花,喜欢玫瑰。大学读的是园艺专业,后来拥有全市最美丽的花店。

Bố mẹ anh đều là những nghệ nhân làm vườn nổi tiếng, họ có kỹ thuật trồng hoa hồng rất đẹp. Từ nhỏ anh đã thích trồng hoa, nhất là hoa hồng. Khi học đại học anh cũng học chuyên ngành về làm vườn, sau này anh đã có cho riêng mình một tiệm hoa đẹp nhất thành phố.

遇见她,是在一家叫夜来香的迪厅。她是迪厅的领舞,穿性感的衣服,眼神专注。他冷冷地看了她一眼,站起来欲走。突然一阵喧闹,一位被酒精撩拔得失态的客人突然跳上迪台抱住了她。她顿时花容失色。迪厅有些混乱,迷乱的笑声尖叫声充斥着……

Anh gặp cô ở một hộp đêm có tên là Dạ Lai Hương. Cô là người múa dẫn đầu của hộp đêm, mặc trang phục rất gợi cảm, ánh mắt chăm chú. Anh thờ ơ nhìn cô rồi đứng dậy dợm bước đi. Chợt nghe thấy tiếng ồn ào, một khách say rượu trong trạng thái không còn tự kiềm chế được đã nhảy bổ lên sân khấu ôm chầm lấy cô. Cô bất thần tái mặt hoảng hốt. Hộp đêm có chút hỗn loạn, những tiếng cười, tiếng hú nhức cả tai…

事情过后,她不忘礼貌地向大家鞠躬,但眼角有未擦干净的泪珠。一阵从未有过的心痛突然涌上他的心头,他不知道用什么方式安慰她。看到桌上,摆着一束玫瑰,于是从中抽出一枝,微笑着递给她。她显然有些吃惊。但还是接过了玫瑰。突然,她“哎哟”轻叫一声,手指被枝杆上的刺扎着了,血从白皙的指上流出。他不知所措,连声道歉:“对不起,对不起……”她把手指放到嘴里轻吮了几下,淡淡地摇了摇头。

Sau việc đó, cô không quên lễ phép cúi đầu chào mọi người, nhưng trong khoé mắt vẫn còn giọt lệ chưa kịp lau khô. Một thoáng đau lòng chưa từng có chợt dâng lên trong lòng anh, anh không biết an ủi cô bằng cách nào. Nhìn thấy một bó hoa hồng để trên bàn, thế là tiện tay rút ra một bông, mỉm cười đưa tặng cho cô. Cô thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn nhận hoa. Chợt cô kêu lên nho nhỏ “ui da”, ngón tay đã bị gai của hoa hồng đâm trúng, máu từ ngón tay trắng muốt của cô ứa ra. Anh lúng túng xin lỗi liên hồi: “Xin lỗi, xin lỗi…” cô bỏ ngón tay vào trong miệng mút mấy cái, nhẹ lắc đầu.

他爱上了她,凌晨一两点,她下班,他会带她去吃宵夜,送她一束玫瑰,并且先把每一株玫瑰上的刺全部清除干净。她接过他的玫瑰,幽幽呢喃:“其实没有必要拔掉玫瑰的刺,拔了刺的玫瑰已经不是玫瑰……”

Anh yêu cô, 1 – 2 giờ sáng khi cô tan ca, anh thường đón cô cùng đi ăn khuya, tặng cô một bó hoa hồng, đồng thời cẩn thận nhổ sạch gai trên hoa hồng trước. Cô nhận hoa hồng của anh, thỏ thẻ: “Thật ra anh không cần phải nhổ bỏ gai của hoa hồng, hoa hồng mà nhổ hết gai thì đâu còn là hoa hồng nữa…”

认识半年多,他带她去见父母,他父母很喜欢她。他的母亲问她的工作,他抢着说她是办公室白领,母亲满意地笑了。

Quen nhau được hơn nửa năm, anh dẫn cô về ra mắt bố mẹ. Bố mẹ anh rất thích cô. Khi mẹ anh hỏi về công việc của cô, anh vội vàng nói cô là nhân viên văn phòng, mẹ anh mỉm cười hài lòng.

再后来,他要她辞职,说他完全可以养她。她不愿意,告诉他自己喜欢这个工作,喜欢花自己挣的钱。他第一次向她发火。她不闹了,盯着他看了好久,转身出门。

Sau đó, anh yêu cầu cô từ bỏ công việc, anh nói anh hoàn toàn có thể nuôi cô. Nhưng cô không đồng ý, cô bảo cô thích công việc này và cô thích tiêu tiền do chính đôi tay mình kiếm ra. Lần đầu tiên anh nổi nóng với cô. Cô không tranh cãi chỉ nhìn anh đăm đăm rất lâu rồi quay người bỏ đi ra cửa.

她再也没有回来。一年后,他收到她的E-mail:……每一朵玫瑰都有刺,正如每个人的性格中都会有别人不能接受的部分,爱护一朵玫瑰并不是要把它的刺全部根除,而是应该学会如何不被玫瑰的刺刺伤……

Cô không bao giờ trở lại nữa. Một năm sau, anh nhận được email của cô:… Mỗi đoá hoa hồng đều có gai, cũng giống như trong tính cách của mỗi người sẽ có những phần mà người khác không thể chấp nhận, yêu hoa hồng hoàn toàn không cần phải nhổ sạch gai của nó, mà nên học cách làm sao để không bị gai của hoa hồng đâm phải…

自己爱了这么久的玫瑰,却没有懂玫瑰。他突然捂着脸,放声大哭……

Anh yêu hoa hồng lâu thế kia mà lại không hiểu hoa hồng. Anh chợt ôm mặt khóc oà…

Lên đầu trang