Gióng trống cứu cha

击鼓救父 — GIÓNG TRỐNG CỨU CHA

南北朝时期,南朝出了个少年英雄叫吉翁。他从小就非常孝敬父母,对年老多病的双亲十分体贴。邻居们都夸他是好孩子。

Thời Nam Bắc Triều, Nam Triều xuất hiện một thiếu niên anh hùng tên Cát Ông. Từ nhỏ cậu đã rất hiếu kính với cha mẹ, luôn quan tâm chăm sóc song thân già yếu. Hàng xóm đều khen ngợi cậu là cậu bé tốt.

小吉翁十一岁时,母亲病死了。此后不久,又一不幸降临到他的身上。他的父亲当县令不久,就被人陷害,抓进监狱,并准备押送京城处死。小吉翁得知父亲即将冤死,真是如雷轰顶,历尽千难万苦赶到京城,不顾守门卫士的阻拦,闯到皇宫门口,击响了朝堂门前的登闻鼓。

Năm Cát Ông mười một tuổi, mẹ bị bệnh qua đời. Không lâu sau, một chuyện không may khác lại đổ xuống đầu cậu bé. Cha cậu làm quan huyện không lâu thì bị người khác hãm hại, bị bắt giam vào ngục, chuẩn bị giải lên kinh thành xử tử. Cát Ông biết tin cha sắp bị chết oan, thật như sét đánh ngang tai, trải qua muôn ngàn khó khăn gian khổ vượt đường lên kinh thành, bất chấp sự cản trở của quân lính giữ cửa thành, cậu xông vào trước cửa hoàng cung, gióng hồi trống “đăng văn” trước cửa triều đình.

坐朝的梁武帝一看带进来的竟是个孩子,觉得很奇怪,厉声说:“小小年纪有什么冤屈?你可知道乱闯皇宫是要杀头的!”

Lương Vũ Đế tọa triều vừa thấy người được dẫn vào là một cậu bé, cảm thấy rất kì lạ, nghiêm giọng nói: “Oắt con kia có gì oan khuất? Ngươi phải biết xông bừa vào hoàng cung sẽ bị chém đầu!”

吉翁向梁武帝陈说了父亲的遭遇,并请求代替父亲受死。这番孝心让梁武帝惊异,但梁武帝不相信一个孩子做得出这样的事情来,怀疑他一定是受人指使的。他命令廷尉蔡法度严加讯问。

Cát Ông kể cho Lương Vũ Đế nghe chuyện tình cảnh của cha cậu, đồng thời xin được chết thay cha. Tấm lòng hiếu thảo này đã khiến Lương Vũ Đế kinh ngạc, nhưng Lương Vũ Đế không tin một đứa trẻ lại có thể làm được việc này, ông hoài nghi cậu bé nhất định đã bị người khác sai khiến. Ông liền lệnh cho Đình úy Sái Pháp Độ nghiêm khắc tra hỏi.

法庭上摆满了各种各样的刑具,几个如狼似虎的差役将吉翂按倒在地,手中挥舞着刑具。蔡法度严厉地讯问他:“你是个小孩子能懂得什么?一定是有人指使你来告状的!快将此人如实招来,免你一死!”

Trên pháp đình bày la liệt các loại hình cụ, vài tên nha dịch mặt mày dữ tợn đè Cát Ông xuống đất, trong tay lăm lăm các dụng cụ tra tấn. Sái Pháp Độ nghiêm khắc tra hỏi cậu: “Một đứa bé như ngươi thì biết cái gì? Nhất định là có người xúi giục ngươi đến kiện! Mau khai thật ra kẻ này, ta sẽ tha chết cho!”

吉翁镇定自若地说:“我虽然年幼,也懂得死的可怕。但想到幼年丧母,几个弟弟还小,如果父亲死了,谁来照顾他们?所以我才下定决心来冒犯皇上,请求替父去死。我已将生死置之度外,为什么还会受人指使呢?”

Cát Ông bình tĩnh thản nhiên nói: “Tuy cháu còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được sự đáng sợ của cái chết. Nghĩ đến việc mẹ mất sớm, mấy đứa em trai cũng hãy còn nhỏ, nếu cha chết đi thì lấy ai chăm sóc cho chúng? Cho nên cháu mới hạ quyết tâm đến mạo phạm hoàng thượng, xin được chết thay cha. Cháu đã coi thường sự sống chết, tại sao còn phải chịu sự sai khiến của người khác.”

蔡法度又换上一副和颜悦色的面孔,说:“皇上了解你父亲没有罪,就要把他释放了。我看你聪明俊秀,前途不可限量,为什么小小年纪就苦苦要求代刑受死呢?”

Cát Ông trả lời: “Đến cá tôm giun dế còn biết tiếc mạng sống của mình, huống chi là con người! Vô duyên vô cớ ai lại muốn tan xương nát thịt chứ? Chỉ vì cha cháu bị người khác hãm hại, không lâu sau sẽ bị xử tử, nên mới xin được chết thay cha, mong cha sẽ được tiếp tục sống.”

吉翁回答说:“鱼虾蝼蛄尚且爱惜自己的生命,更何况是人!谁愿意无缘无故地粉身碎骨呢?我只是因为父亲受人陷害,不久就要被处死,所以才要求替父受死,希望让父亲活下来。”

Sái Pháp Độ lại đổi nét mặt tươi cười nói: “Hoàng thượng đã biết cha ngươi vô tội, sẽ phóng thích ông. Ta thấy ngươi thông minh tuấn tú, tiền đồ xán lạn, cớ sao còn bé thế mà cứ khăng khăng đòi chết thay cha?”

蔡法度见吉翁说得义正词严,合情合理,不由得暗暗佩服。于是他命令狱卒为吉翁除去沉重的脚镣手铐,换上一副小些的。哪知吉翁坚决不同意,说:“我既然要求替父受死,怎么能减轻刑具呢?我只求早日释放我父亲,让我马上去死也心甘情愿。”

Sái Pháp Độ thấy Cát Ông lời lẽ nghiêm trang, thấu tình đạt lý, bất giác ngấm ngầm khâm phục. Thế là ông ra lệnh cho lính canh ngục tháo cùm nặng ra cho Cát Ông và thay bằng bộ khác nhỏ hơn. Không ngờ Cát Ông không đồng ý: “Nếu cháu đã xin được chết thay cha, làm sao có thể giảm nhẹ hình cụ? Cháu chỉ mong cha cháu sớm được phóng thích, dù phải chết ngay thì cháu cũng cam lòng.”

蔡法度把这些情况向梁武帝汇报了,梁武帝便宽恕了吉翁的父亲。父子俩死路逢生,高高兴兴地回家了。

Sái Pháp Độ bẩm báo chuyện này với Lương Vũ Đế, Lương Vũ Đế liền tha cho cha Cát Ông. Hai cha con thoát chết, vui mừng trở về nhà.

Lên đầu trang