黄香温席 — HOÀNG HƯƠNG SƯỞI ẤM GIƯỜNG

黄香,字文强,东汉江夏安陆(今湖北安陆西北)人。他年轻时博学经典,精通道术,善作文章,名闻天下。汉肃宗曾诏他上殿对策,然后赞赏地对文武百官说:“这就是天下无双的江夏黄童呀”文式百官莫不钦佩称奇。此后相继任尚书令、东郡太守等要职。著有《九宫赋》《天子冠颂》等。《后汉书·黄香传》载有他的生平事迹。

Hoàng Hương, tự Văn Cường, người An Lục Giang– Hạ thời Đông Hán (thuộc phía Tây Bắc An Lục tỉnh Hồ Bắc ngày nay). Lúc trẻ tuổi cậu ta đọc nhiều kinh sách, tinh thông đạo thuật, giỏi văn chương, vang danh khắp thiên hạ. Hán Túc Tông đã từng triệu cậu lên điện để bàn các kế sách trị quốc, sau đó khen ngợi cậu trước mặt bá quan văn võ rằng: “Đây chính là thần đồng họ Hoàng đất Giang Hạ vô địch thiên hạ đấy!” Bá quan văn võ không ai không thán phục khen ngợi tài năng của cậu. Từ đó về sau cậu ta được bổ nhậm những chức quan trọng như Thượng thư lệnh, Đông quận Thái thú. Tác phẩm gồm có “Cửu cung phú”, “Thiên tử quán tụng”. Trong “Hoàng Hương truyện Hậu Hán Thư” có chép lại sự tích lúc sinh thời của ông.

但在民间相传最多的是他的孝道。他九岁丧母。因家境贫寒,请不起仆人,一切家务全由他一人料理。他勤苦尽心,奉养父亲。他对父亲的孝顺深得乡里的称道。每当夏天炎热之时,他用扇子扇帐子,使枕席清凉,伺候父亲安寝;每当冬日严寒之时,则用自己的身体为父亲温暖枕席,使父亲暖卧。十二岁时,江夏太守刘护听说后,把他召到署门下,称赞他是“至孝”。汉和帝听说后,又颁旨嘉奖。

Nhưng điều được lưu truyền nhiều nhất trong dân gian chính là việc hiếu thuận của ông. Năm ông chín tuổi thì mất mẹ. Vì gia cảnh bần hàn, không thể mời nô bộc được, tất cả mọi việc trong nhà đều do một mình ông lo liệu. Ông cần mẫn tận tâm, phụng dưỡng phụ thân. Mỗi khi đến mùa hạ nóng bức, ông dùng quạt quạt cho gối chiếu mát mẻ, săn sóc đến khi phụ thân ngủ say; mỗi độ mùa đông giá rét về, ông lại dùng hơi ấm của thân mình sưởi ấm cho chiếc giường phụ thân nằm, để cho phụ thân nằm thêm ấm. Năm 12 tuổi, sau khi Thái thú Giang Hạ là Lưu Hộ biết được, triệu ông ta đến công đường, ban tặng cho ông là “chí hiếu”. Sau khi Hán Hòa Đế nghe được, lại ban chỉ khen ngợi và tưởng thưởng cho ông.

后世流传的”黄香温枕”的典故,指的就是这番孝亲事迹。

Điển cố “Hoàng Hương ôn chẩm” (Hoàng Hương làm ấm gối) được hậu thế lưu truyền, tức dùng để chỉ sự tích này.

Lên đầu trang