Nhật ký về chuyến đi biển kỳ thú của Sinbad

辛巴达航海奇遇记 —— 恐怖山 — NHẬT KÍ VỀ CHUYẾN ĐI BIỂN KỲ THÚ CỦA SINBAD — NGỌN NÚI ĐÁNG SỢ

辛巴达真是个闲不住的人,他用第一次航海带回来的钻石很快让自己富了起来,可是比起财富来,他好像更喜欢去冒险。这不,他又采购足了货物,准备好了行囊,再次出海了。

Sinbad đúng là người không chịu ngồi yên một chỗ, anh đã giàu có hẳn lên nhờ số kim cương mang về trong lần đầu ra biển, thế nhưng so với của cải thì anh dường như thích phiêu lưu hơn. Chẳng phải vậy sao, anh lại mua đầy hàng, chuẩn bị hành trang đi biển lần nữa.

这一次他可是学乖了,老老实实地待在船上,打算等船到了目的地再好好儿游览。可是,命运却偏偏把这位商人推向了冒险的旅程……

Lần này anh đã khôn ngoan hơn, ngoan ngoãn ngồi yên trên thuyền, định đợi khi thuyền tới đích rồi mới thong dong du ngoạn. Nhưng số phận lại cứ đẩy người thương nhân này vào hành trình mạo hiểm…

船行驶得好好儿的,突然甲板上传来船长惊恐的声音:“快掉头啊,我们弄错了航向,现在到了恐怖山。这山上都是猿人,要是被他们发现了,我们准完蛋!”可是还没等船长把话说完,猿人们已经冲上了船,他们把乘客们都赶到了岛上,然后将大船弄得七零八落的不说,还把船上的东西抢劫破坏了个够,然后就一哄而散了。

Thuyền chạy khá êm, đột nhiên trên boong vang lên tiếng kêu thất thanh của thuyền trưởng: “Mau quay đầu lại, chúng ta nhầm hướng rồi, bây giờ đã tới ngọn núi đáng sợ. Trên núi này toàn bọn người vượn, nếu bị chúng phát hiện thì chúng ta tiêu mất!”. Nhưng còn chưa đợi thuyền trưởng nói xong, lũ người vượn đã xông lên thuyền, chúng đuổi hết khách trên thuyền xuống đảo, tiếp theo chẳng những phá thuyền tan hoang mà còn cướp sạch sành sanh đồ đạc trên thuyền, sau đó thì nhanh chóng mất hút.

猿人虽然没伤害到乘客们,可是大家又被困在了小岛上。为了活命,大家决定先去找吃的。奇怪的是,这虽然是个荒岛,大家却在不远的地方看见一座宫殿。宫殿很雄伟,却空无一人。疲惫不堪的人们都以为找到了一个好地方,一个个倒头便睡。太阳落山了,大家突然被一阵巨大而沉闷的声音惊醒,宫殿的顶端像是裂开了一条缝,一个庞然大物落了下来。天哪,枣树般的身材,煤炭一样漆黑的皮肤,血盆大口一张开,露出一口锥子般锋利的牙齿,一双铜铃般的眼睛恶狠狠地瞪着大家,它不是妖怪又是什么?

Lũ người vượn tuy không làm hại khách trên thuyền, nhưng tất cả đều bị khốn đốn trên hòn đảo nhỏ. Để sống sót, họ quyết định đi tìm cái ăn trước. Điều lạ là nơi đây tuy là một đảo hoang thế mà họ lại nhìn thấy một cung điện cách đó không xa. Cung điện rất tráng lệ, nhưng lại không một bóng người. Mọi người mệt mỏi rã rời, ai cũng tưởng rằng đã tìm thấy một nơi lí tưởng, từng người họ gục đầu đánh giấc. Mặt trời xuống núi, mọi người đột nhiên giật mình tỉnh dậy bởi một tràng âm thanh nặng nề, nóc cung điện dường như nứt ra một khe, một vật khổng lồ rơi xuống. Trời ơi, cái thân mình như cây táo, da đen thui tựa than, cái miệng đỏ máu to bằng cái chậu vừa há ra làm lộ hàm răng sắc nhọn như những cái dùi, đôi mắt như cái chuông đồng dữ tợn nhìn khắp lượt, nó không phải quái vật thì còn là gì đây?

大妖怪坐在石凳上,不知从哪里弄来一个点燃的火把。他伸出一只手一下子就把辛巴达从人群中抓了起来,可是上下掂量一下后,似乎觉得他瘦,又把它扔了下来。人们就像是屠宰场里等待屠杀的畜牲一样挤成了一团。终于妖怪看中了可怜的船长,谁让他长得又胖又壮呢。妖怪一下就把他的头拧了下来,还把他像小鸡一样穿在一把钢叉上,然后把他放在火上烤着吃了。妖怪吃完了船长,心满意足地睡了。而活下来的人们再也睡不着了。第二天,尽管人们努力地想找到其他地方藏身,但荒岛上除了这里,没有别的地方可去呀。这一晚,一个胖子和船长一样被妖怪吃了。大家再也受不了了,终于有一个小伙子站了出来:“我们不能就这样等死了,我们是人,我们聪明的脑袋里装满了智慧,我们联合起来一定会打败妖怪的!我有个主意,咱们趁妖怪睡着的时候,把他的眼睛刺瞎,然后再想办法杀死他!”他的主意得到了大家的赞同。不过,辛巴达说:“是个好主意!但是,我们应该先做好木筏,万一失败,妖怪来追我们,我们也能逃到海上,要是碰上了过往的船只,说不定我们会获救呢。”大家都被鼓舞了,纷纷动手忙碌起来。

Con quái vật khổng lồ ngồi trên ghế đá, không biết lấy từ đâu ra ngọn đuốc đã đốt lửa. Nó vươn tay, thoắt cái chụp lấy Sinbad từ trong đám đông, nhưng sau một lúc ngắm nghía, hình như thấy anh gầy còm nên lại ném xuống. Mọi người co lại với nhau giống như bầy súc vật đợi mổ thịt trong lò mổ. Cuối cùng, con quái vật nhắm đúng ông thuyền trưởng đáng thương, ai bảo ông ta vừa béo vừa to chứ. Quái vật phút chốc đã vặn đầu ông, còn xiên người ông bằng một cái nĩa sắt như xiên con gà con, sau đó nướng ông trên lửa và ăn thịt. Quái vật ăn thịt thuyền trưởng xong thì thỏa mãn ngủ say, nhưng những người còn sống thì không thể chợp mắt được nữa. Ngày hôm sau, mặc dù mọi người đã gắng sức tìm chỗ khác để trốn, nhưng trên hoang đảo ngoài nơi này ra chẳng còn nơi nào khác để đi. Tối đó, một người mập mạp nữa lại bị quái vật ăn thịt như ông thuyền trưởng. Mọi người không chịu nổi nữa, cuối cùng có một chàng trai đứng ra nói: “Chúng ta không thể cứ chờ chết như thế này, chúng ta là con người, đầu óc thông minh của chúng ta chứa đầy trí tuệ, chúng ta kết hợp lại nhất định sẽ đánh bại quái vật! Tôi có ý kiến, chúng ta nhân lúc quái vật ngủ say, đâm mù mắt nó, rồi sau đó nghĩ cách giết chết nó!” Ý kiến của anh được mọi người tán thành, nhưng Sinbad nói: “Đúng là một ý hay! Nhưng trước tiên chúng ta nên làm một cái bè gỗ, lỡ như thất bại, quái vật đuổi theo thì chúng ta cũng có thể trốn xuống biển, nếu gặp được thuyền bè qua lại, không chừng chúng ta sẽ được cứu”. Mọi người đều được cổ vũ, tới tấp bắt tay vào việc.

夜晚来临,当妖怪吃饱以后睡着的时候,大家动手了。钢叉很准地刺进了妖怪的眼睛,妖怪疼得四处乱窜,直到他找到门逃出了宫殿。剩下的人们忙来到海边,准备逃跑。可是,那妖怪不知道从哪里找来了两个比他更高更可怕的同伴,他们搬着大石头追了上来。人们纷纷登上木筏,可是妖怪的石头,没头没脑地砸过来,很多人都没登上木筏,就被砸死了。最后,木筏上就剩下了辛巴达和另外两个人。

Đêm đến, sau khi quái vật ăn no ngủ say, họ liền ra tay. Chiếc nĩa sắt được đâm trúng vào mắt quái vật, nó đau đớn chạy lung tung khắp nơi cho tới khi tìm thấy cửa và vùng chạy ra khỏi cung điện. Những người còn lại vội vàng đến bờ biển chuẩn bị chạy trốn. Nhưng con quái vật không biết tìm từ đâu ra hai đồng bọn còn cao lớn và đáng sợ hơn cả nó, chúng vác đá đuổi theo. Mọi người ào ào lên bè, nhưng đá của lũ quái vật không biết từ đâu bay tới, rất nhiều người chưa lên được bè đã bị đá đè chết. Sau cùng, trên bè chỉ còn lại Sinbad và hai người nữa.

木筏漂到了另一个海岛上,三个人都累极了。他们捡了些野果胡乱地填饱肚子,就躺在一棵树下睡着了。可是,刚睡了一会儿,他们就又从梦中惊醒。只见一条大蟒蛇,张着血盆大口向一位同伴扑去,三下两下就把他缠住,然后吞进肚子里。他们俩赶紧逃离了这个地方。想来想去,他们发现,上树过夜也许会更安全。当夜幕降临的时候,两个可怜的人终于找到一棵很高很高的树爬了上去。总算是可以睡个安稳觉了。然而到了深夜,一条大蟒蛇竟然爬上树,把另一个同伴也吃掉了。

Bè trôi đến một đảo khác, 3 người đều mệt đứt hơi. Họ nhặt vài quả dại nhét đại cho đầy bao tử rồi nằm ngủ dưới một gốc cây. Nhưng vừa ngủ được một lát, họ liền bị đánh thức. Chỉ thấy một con mãng xà thật lớn đang há hoác cái miệng bự đỏ lòm vồ tới một người bạn, bỗng chốc quấn chặt lấy anh ta và nuốt chửng. Hai người còn lại gấp rút chạy khỏi nơi đó. Nghĩ đi nghĩ lại, họ thấy ngủ đêm trên cây có lẽ an toàn hơn. Khi màn đêm buông xuống, hai kẻ tội nghiệp rốt cuộc cũng tìm được một cái cây thật cao và trèo lên. Xem như có thể ngủ một giấc yên ổn rồi. Nhưng tới nửa đêm, một con mãng xà lớn lại bò lên cây và ăn thịt luôn người bạn kia.

辛巴达真的要绝望了。然而他想自己是个见过世面的人,上一次航海不也是碰见了很多危险吗,还是先想办法离开这里再说。

Sinbad thực sự thấy tuyệt vọng, nhưng nghĩ lại, anh thấy mình là người đã dạn dày sương gió, chuyến đi biển lần trước chẳng phải cũng gặp rất nhiều nguy hiểm sao, cho rằng nên nghĩ cách rời khỏi đây trước thì hơn.

第二天,他早早就跑到海边,眼望海面,他相信一定会有船从这里经过的。真是老天不负有心人,真的有一艘船,远远地开过来。辛巴达兴奋极了,他不顾一切地跳到海里向船游去。

Hôm sau, anh chạy đến bờ biển từ rất sớm, trông ra mặt biển, anh tin chắc chắn sẽ có thuyền đi qua đây. Quả nhiên trời không phụ lòng người, đúng là có một chiếc thuyền từ xa chạy đến, Sinbad mừng rỡ hết sức, anh bất chấp mọi thứ, nhảy xuống biển bơi về phía con thuyền.

辛巴达终于又一次得救了!巧的是,这艘船竟然是他上次出海时坐的那条船,他的所有货物还都在上面。他卖了货物,大赚了一笔,又一次满载而归。当他回到故乡的时候,除了累积得越来越多的财富,人们更都被他那曲折的航海故事迷住了。他越来越受到人们的尊敬。

Cuối cùng Sinbad lại được cứu lần nữa! Thật khéo là con thuyền này lại chính là con thuyền anh đi lúc trước, tất cả hàng của anh đều trên đó. Anh bán hàng, kiếm một món lớn, lần nữa lại bội thu trở về. Khi anh về đến quê nhà, ngoài những của cải tích trữ được ngày càng nhiều, mọi người còn bị mê hoặc bởi những câu chuyện đi biển đầy hiểm trở của anh. Anh ngày càng được mọi người kính trọng hơn.

Lên đầu trang