偏远山村三十里堡有个小女孩本来叫娇娇,可是自从妈妈走了以后,爸爸就给她改名叫盼盼,意思是盼望妈妈早日回家。妈妈是在盼盼不到两岁的时候离开家的,爸爸只说妈妈出了远门。可是盼盼还是从别人口中浙渐知道了妈妈是嫌山里太穷,狠心抛下她和爸爸离家出走的。盼盼懂事,她也不把真情告诉爸爸,她更不恨妈妈,只是默默盼望妈妈早点回来。妈妈走时盼盼还太小,还记不住妈妈的模样,好在妈妈给她留下了一张珍贵的照片。照片上的妈妈年轻美丽,亲切温柔,盼盼把这张照片精心收藏好,想妈妈了就拿出来看一看。她还经常对着照片呼唤妈妈,她觉得妈妈听见了她的呼唤,不管离家多远也会赶回来的。
Thôn làng hẻo lánh Tam Thập Lý Bảo có một cô bé vốn tên là Kiều Kiều, nhưng từ sau khi mẹ cô bỏ đi, cha bèn đổi tên cô là Phán Phán, ý là hi vọng mẹ cô bé sớm trở về. Mẹ Phán Phán bỏ nhà đi khi cô chưa đầy hai tuổi, cha chỉ nói là mẹ đi xa. Nhưng từ người khác Phán Phán dần dần biết được mẹ chê làng quá nghèo, nên nhẫn tâm bỏ cô và cha ra đi. Phán Phán rất hiểu chuyện, cô cũng không nói với cha sự thật, càng không hận mẹ, chỉ âm thầm mong ngóng mẹ sớm quay về. Lúc mẹ đi Phán Phán hãy còn rất nhỏ, vẫn chưa nhớ được hình dáng mẹ, may mà mẹ để lại cho cô một tấm ảnh quý giá. Mẹ trong ảnh rất trẻ trung, xinh đẹp, gần gũi và dịu dàng, Phán Phán cất giữ bức ảnh rất cẩn thận, mỗi khi nhớ mẹ, cô liền lấy ảnh ra nhìn một chút. Cô còn thường xuyên nhìn bức ảnh gọi mẹ, cô nghĩ rằng khi mẹ nghe thấy tiếng gọi của cô, dù ở xa nhà bao nhiêu cũng sẽ nhanh chóng trở về.
爸爸对盼盼很好,他又当爹又当娘,尽量哄女儿开心,可是盼盼耳边却总响着一句歌词:“没妈的孩子像棵草。”
Cha rất yêu thương Phán Phán, ông vừa làm cha vừa làm mẹ, hết mức dỗ dành để con gái vui, nhưng bên tai Phán Phán lúc nào cũng vang lên câu hát: “Con không mẹ giống như ngọn cỏ.”
七八岁的盼盼上学了。
Bảy, tám tuổi Phán Phán đi học.
春季的一天,老师教了篇课文,名叫《种子》,老师说种子种到地里浇上水就会发芽,玉米种下去长出玉米,小草籽种下去长出小草,小树种下去长成大树。盼盼听得两眼放光,她突然问道:“照片种下去,会长出妈妈来吗?”同学们笑了起来,老师摇摇头说:“只有种子才会发芽,照片不是种子。”小盼盼还是第一次不信老师的话。她放学跑回家急忙找出妈妈的照片,捧在手里看了又看,然后在院里挖开一个小土坑儿,珍重地把照片种下去,小心地培好土,又细细地浇上了一瓢清水。然后盼盼跪在那一片儿新土前,学着邻居家电视里一个小和尚的样子合掌祈祷:“妈妈,你快点长出来啊!”
Một ngày mùa xuân, thầy giáo dạy một bài văn, tựa là “Hạt giống”, thầy bảo hạt khi gieo vào đất, tưới nước lên sẽ nảy mầm, gieo hạt ngô sẽ mọc thành cây ngô, trồng hạt cỏ sẽ lên cây cỏ, trồng cây nhỏ lớn sẽ thành cây to. Phán Phán nghe xong hai mắt sáng rỡ, bất ngờ hỏi: “Đem trồng tấm ảnh, sẽ mọc ra mẹ không ạ?” Các bạn cười ồ lên, thầy giáo lắc đầu nói: “Chỉ có gieo hạt mới có thể nảy mầm, tấm ảnh không phải là hạt giống.” Lần đầu tiên cô bé Phán Phán không tin lời thầy giáo. Tan học, cô chạy về nhà, vội vàng tìm ảnh mẹ, nâng niu trong tay xem đi xem lại, sau đó đào một cái hố nhỏ ở trong vườn, trân trọng đặt bức ảnh xuống, cẩn thận đắp đầy đất lên, lại tỉ mỉ tưới lên một gáo nước, rồi Phán Phán quỳ trước nấm đất mới ấy, bắt chước dáng vẻ của một chú tiểu trên ti vi nhà hàng xóm, chắp tay cầu khẩn: “ Mẹ ơi, mẹ mau mọc lên nhé!”
小盼盼天天为照片浇水,没事时就捧着小脸蛋儿望着那片种着希望的土地,想象着扑进妈妈怀抱的滋味。想着想着盼盼哭了,想着想着盼盼又笑了。
Cô bé ngày ngày tưới nước lên bức ảnh, lúc rảnh rỗi thì ôm mặt nhìn vào nấm đất gieo hi vọng đó, tưởng tượng cảm giác ngã nhào vào lòng mẹ. Nghĩ miên man Phán Phán bật khóc, nghĩ lại Phán Phán lại bật cười.
一天又一天过去了,春天过去了,秋天也过去了,庄稼都收割上场了,可盼盼的妈妈还没有长出来。不过盼盼不灰心,她坚信妈妈一定会长出来的。冬天来了,盼盼给种下照片的地方盖上了小棉被,她不能让妈妈冻着了。
Từng ngày từng ngày ngày trôi đi, mùa xuân trôi qua , mùa thu cũng hết, mùa màng đã thu hoạch đem bán cả mà mẹ Phán Phán vẫn chưa thấy mọc lên. Nhưng Phán Phán không nản lòng, cô tin tưởng mẹ nhất định sẽ mọc lên. Mùa đông đến, Phán Phán đắp một tấm chăn bông nhỏ lên chỗ trồng bức ảnh, cô không thể để mẹ rét.
在盼盼殷殷的盼望中,万物复苏,又一个春天来到了山里。爸爸种在园里的黄瓜豆角都已拱出了土,可是妈妈还没有长出来。这天是个星期天,爸爸下地去了,干完零活的小盼盼又坐在了种妈妈的地方,流着泪不断呼唤着妈妈,她真的已经等急了,她害怕这个春天照片还不发芽。
Trong sự mong chờ thiết tha của Phán Phán, vạn vật hồi sinh, lại một mùa xuân nữa đến thôn làng. Dưa chuột, quả đậu cha trồng trong vườn đã nhú lên mặt đất, nhưng mẹ vẫn chưa mọc ra. Hôm ấy là chủ nhật, cha đã ra đồng, làm xong việc vặt Phán Phán lại ngồi ở nơi trồng mẹ, không ngừng khóc gọi mẹ, quả thật cô đã đợi sốt ruột rồi, cô sợ mùa xuân này tấm ảnh vẫn không nảy mầm.
什么东西落到了盼盼的脸上,热热的,她抬头一看,一个女人正站在跟前深情而又愧疚地注视着她。刚才落在她脸上的,是那女人的泪。盼盼惊呆了!虽然面前的女人穿着打扮和照片上大不相同,可盼盼还是一眼认定她就是妈妈!但盼盼又一时不敢相信这是真的,她怕这又是幻觉又是梦。盼盼使劲揉揉眼,看见妈妈真真切切站在面前,正流着激动的泪水向她张开怀抱。“妈妈!”盼盼流着泪欢叫一声,像只小燕子般飞进了妈妈的怀抱。妈妈紧紧接着盼盼、亲着盼盼。妈妈是从很远的地方赶回来的,因为她听见了盼盼的呼唤,不管走出多远,盼盼殷殷的呼唤都时刻响在她的耳旁。经过多少次犹豫,妈妈终于走回了女儿身边。盼盼却坚信这是自己创造了奇迹,她向下地归来含泪站在门口的爸爸骄傲地宣告:“爸爸,我把妈妈种出来了!”
Có cái gì đó rơi xuống mặt Phán Phán, âm ấm, cô ngẩng đầu nhìn lên, một người phụ nữ đang đứng trước mặt nhìn cô đăm đăm với vẻ trìu mến xen lẫn hổ thẹn. Cái vừa nãy rơi trên mặt cô là nước mắt của người phụ nữ ấy. Phán Phán ngẩn cả người. Tuy cách ăn mặc và trang điểm của người phụ nữ trước mặt không giống trong bức ảnh, nhưng Phán Phán chỉ nhìn qua cũng nhận ra chính là mẹ. Có điều Phán Phán nhất thời không dám tin đó là sự thật, cô sợ đây lại chỉ là ảo giác hoặc là giấc mơ. Phán Phán ra sức dụi dụi mắt, nhìn thấy mẹ rõ mồn một đứng trước mặt, đang nhỏ những giọt nước mắt cảm động giang tay về phía cô. “Mẹ!” Phán Phán mừng rơi nước mắt cất tiếng gọi, rồi như con chim én nhỏ bay sà vào lòng mẹ. Mẹ ôm chặt Phán Phán, hôn cô. Mẹ từ nơi rất xa đã mau chóng trở về, bởi vì mẹ đã nghe thấy tiếng gọi của cô, cho dù đi bao xa, tiếng gọi tha thiết ấy lúc nào cũng văng vẳng bên tai mẹ. Qua nhiều lần đắn đo, cuối cùng mẹ đã trở về bên cạnh con gái. Phán Phán lại tin đó là kỳ tích do bản thân tạo ra, cô tự hào tuyên bố với người cha từ ngoài đồng trở về, mắt ngấn lệ, đang đứng trước cửa: “Cha ơi, con đã trồng được mẹ rồi!”
