爱在秋季 — YÊU TRONG MÙA THU

翻看一年前的日记,又看到秋红的照片,照片后面写着:送给我最爱的朋友:冬儿、志刚。因为生在秋天,又姓叶,教中学的妈妈给她起名:叶秋红。这名字真美,第一次听到时,我就对自己说。

Lật xem nhật ký năm ngoái, lại thấy tấm hình của Thu Hồng, mặt sau tấm hình có viết: Tặng những người bạn tôi yêu quý nhất: Đông Nhi, Chí Cương. Vì sinh ra vào mùa thu, lại họ Diệp, nên người mẹ dạy trung học đã đặt tên cô ấy là Diệp Thu Hồng. Cái tên này thật đẹp, lần đầu tiên nghe thấy, tôi đã tự nhủ.

秋红是我和先生梁志刚的朋友。不过,最早她是志刚的追求者,我的情敌。

Thu Hồng là bạn của tôi và ông xã tôi Lương Chí Cương, nhưng lúc đầu cô ấy là người theo đuổi Chí Cương, là tình địch của tôi.

见过志刚的人都说他长得帅。一米八几的大个子,浓眉大眼,书生气中又不乏阳刚之美。

Những người đã từng gặp Chí Cương đều nói anh ấy đẹp trai. Người cao hơn 1m80, mắt to mày rậm, trong vẻ thư sinh lại không thiếu nét đẹp mạnh mẽ nam tính.

我俩同在一所大学教书,总会有女生在课间围着我唧唧喳喳:“李老师,梁老师可是我们全班女生崇拜的偶像!”面对这些活泼可爱的女孩子,我笑得极开心。

Hai chúng tôi cùng dạy ở một trường đại học, trong giờ giải lao, luôn có các cô nữ sinh vây quanh tôi ríu rít: “Cô Lý, thầy Lương là thần tượng mà các bạn nữ lớp chúng em ngưỡng mộ đó!” Trước những cô gái hoạt bát đáng yêu này, tôi cười rất vui vẻ.

我和志刚是大学的同学。我酷爱文学。刚上大学那会儿,18岁的我还是高中生的心态,对流行的爱情小说简直喜欢得入迷。一天,我站在一棵树下看小说,正被一个爱情故事感动得流泪,有人轻轻地拍了我一下。回头一看,只见一个个子高高的,长得很好看的男孩儿站在身后冲我笑:“后面有椅子。”我感到自己脸红了,连感激的话都忘了说就想溜走。这男孩子就是志刚。

Tôi và Chí Cương là bạn học đại học. Tôi rất mê văn học. Khi vừa lên đại học, tôi 18 tuổi còn mang tâm tính của một nữ sinh trung học, rất say mê những tiểu thuyết tình cảm thịnh hành. Một hôm, tôi đứng dưới gốc cây đọc tiểu thuyết, đang cảm động đến rơi nước mắt về một chuyện tình thì có người vỗ nhẹ vào tôi một cái. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người dáng cao cao, rất đẹp trai đang đứng phía sau nhìn tôi cười: “Phía sau có ghế kìa.” Tôi cảm thấy mặt mình đỏ lên, ngay cả lời cảm ơn cũng quên nói đã định bước đi. Người con trai đó chính là Chí Cương.

接下来的日子,我们便常常在一起散步、聊天。在一个月光如水的秋夜,在校园葡萄架下的长椅上,志刚对我深情地说:“冬儿,你是那么纯洁、那么聪明,又是那么美,知道吗?将来我一定要娶你为妻!”我却一下子从椅子上站起。“梁志刚,你以为你是谁?你以为你这样就可以得到我吗?凭什么就那么自信地认定我会嫁给你?为什么不问问我对你如何看?”

Thời gian sau đó, chúng tôi thường cùng nhau đi dạo, nói chuyện. Vào một đêm thu trăng sáng vằng vặc, trên chiếc ghế dài dưới giàn nho trong vườn trường, Chí Cương nói với tôi một cách trìu mến: “Đông Nhi, em thật trong sáng, thật thông minh, lại rất đẹp nữa, em biết không? Sau này, nhất định anh sẽ lấy em làm vợ!”. Tôi bỗng từ trên ghế đứng bật dậy: “Lương Chí Cương, anh tưởng anh là ai? Anh cho rằng anh như vậy thì có thể có được em sao? Dựa vào cái gì mà anh tự tin cho rằng em sẽ lấy anh? Sao anh không hỏi em nhìn nhận về anh thế nào?”

志刚并没有生气,只是用一种从未有过的眼神看着我。事后,他告诉我说:“在你连珠炮般地说那些话的时候,我才发现你是那么美、那么动人。”

Chí Cương không hề nổi giận, chỉ nhìn tôi với một ánh mắt chưa từng thấy bao giờ. Sau đó, anh nói với tôi: “Khi em nói như súng liên thanh những lời này, anh mới phát hiện em thật là xinh đẹp, thật làm rung động lòng người.”

说实话,我是硬着头皮说这番话的,有人爱是女孩儿最大的心愿,何况是这样一个才貌出众的男生!更何况我的心已被他占据,再也装不下任何人!不过,这话我可没告诉他。

Thực ra, tôi chỉ miễn cưỡng nói những lời như vậy thôi, được người khác yêu là tâm nguyện lớn nhất của người con gái, huống hồ lại là một chàng trai tài mạo xuất chúng như vậy! Hơn nữa, trái tim tôi đã bị anh chiếm giữ rồi, không thể xếp ai vào được nữa! Nhưng lời này tôi không nói với anh.

研究生毕业以后,我和志刚结了婚。婚后的日子幸福美满。好多时候,与其说我们是夫妻,不如说是伙伴和对手。我俩合作写了好几本书,常常是我写前三章,他写后四章;他有个序,我便添个跋;连开玩笑也是你来一言,我来一语。从这个意义上讲,我是他最好的搭档。直到我们的女儿出生,直到他碰到秋红。

Sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, tôi và Chí Cương kết hôn. Những ngày tháng sau khi kết hôn thật tràn đầy hạnh phúc. Có nhiều khi, thay vì nói chúng tôi là vợ chồng, chẳng bằng nói chúng tôi là bạn, là đối thủ của nhau. Hai chúng tôi hợp tác viết hàng mấy cuốn sách, thường là tôi viết 3 chương đầu, anh viết 4 chương sau; anh viết lời tựa thì tôi thêm lời bạt; ngay cả nói đùa cũng anh một câu, tôi một câu. Xét từ ý nghĩa này, tôi là người cộng tác tốt nhất của anh. Mãi đến khi con gái tôi chào đời, mãi đến khi anh gặp Thu Hồng.

志刚认识秋红是在她开的那家服装店。那时,为让志刚安心完成他的博士论文,我带刚满月的女儿住在娘家。生日那天,志刚为给我买礼物走进秋红的服装店。就在那天,秋红认识了志刚并一见钟情。

Chí Cương quen Thu Hồng ở tiệm thời trang của cô ấy. Lúc đó, để Chí Cương yên tâm hoàn thành luận văn tiến sĩ, tôi mang theo đứa con gái vừa đầy tháng về nhà mẹ đẻ. Hôm sinh nhật, để mua quà cho tôi, Chí Cương đã vào tiệm thời trang của Thu Hồng. Chính hôm đó, Thu Hồng quen với Chí Cương và vừa gặp đã yêu ngay.

“冬儿,有时间回来一趟,我遇到了麻烦。”一天,志刚以一种从未有过的语气在电话中对我说。我以为出了什么事,连忙放下孩子赶回家,刚走到楼门口,我的好朋友田静一见我就从厨房跑出来,神秘地说:“冬儿,你们家最近有个女的常来,昨天还来帮你们收拾屋子呢,我看你还是搬回来住,弄不好会出事儿。”

“Đông Nhi, có thời gian em về nhà một chuyến, anh đang gặp rắc rối.” – Một hôm, Chí Cương nói với tôi với giọng rất lạ trong điện thoại. Tôi tưởng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng thả con xuống, chạy về nhà, mới về đến cửa khu lầu, bạn thân của tôi là Điền Tĩnh vừa thấy tôi liền từ trong bếp chạy ra, nói với tôi vẻ bí mật: “Đông Nhi, nhà bạn gần đây có một cô gái thường hay đến, hôm qua còn đến dọn dẹp phòng cho các bạn nữa, mình thấy hay là bạn nên dọn về nhà ở, không khéo sẽ xảy ra chuyện đó.”

我猜想这便是志刚说的“麻烦”了。

Tôi đoán đây chính là “rắc rối” mà Chí Cương nói tới.

果然,志刚说:我被她缠上了,走不掉,逃不脱,也不知从哪儿打听到咱家的地址,天天都来,你又不在,这楼上楼下的人议论纷纷。”

Quả nhiên, Chí Cương nói: “Anh bị cô ấy đeo rồi, chạy không được, trốn không thoát, cũng không biết cô ấy dò hỏi ở đâu được địa chỉ nhà mình, ngày nào cũng tới, em lại không có nhà, mọi người trên dưới lầu bàn tán xôn xao.”

“原来如此,这样吧,明天你以咱俩的名义邀请她到家里来做客。不过,我得先声明,不勉强你,你要真爱她,明说也无妨。”

“Hóa ra là vậy, thế này nhé, ngày mai anh lấy danh nghĩa hai chúng ta mời cô ấy đến nhà mình chơi. Nhưng em phải tuyên bố trước, không bắt ép anh, nếu anh thực sự yêu cô ấy thì cứ nói rõ ràng, không phải e ngại.”

“都什么时候了,你还说笑。”志刚几乎要发火。

“Giờ là lúc nào rồi mà em còn đùa được.” – Chí Cương dường như sắp nổi nóng.

见到秋红,我才知道这个对手的厉害,她是那样美丽、大方,而且,身上还带着一种女老板少有的气质。

Gặp Thu Hồng, tôi mới biết sự lợi hại của đối thủ này, cô ấy là người đẹp, phóng khoáng, hơn nữa còn mang khí chất hiếm có của một bà chủ.

那一刻,我真的有些心虚。然而,我还是微笑着伸出手,真诚地说:“早听志刚说起你,欢迎你到我家来做客,很高兴能和你成为朋友。”

Lúc đó, tôi thực sự hơi giật mình. Nhưng tôi vẫn mỉm cười đưa tay ra, chân thành nói: “Từ lâu đã nghe Chí Cương nhắc tới em, hoan nghênh em đến chơi nhà chúng tôi, rất vui có thể trở thành bạn của em.”

坐下来聊天,才知道秋红从小就没有了父亲,她和母亲相依为命,为了生活,她很早就下了海。3年前,母亲去世,她才嫁人,先生是一家服装公司的经理,不久前爱上了一个比他小10多岁的姑娘,正准备跟秋红离婚。

Ngồi xuống nói chuyện mới biết Thu Hồng từ nhỏ đã mất cha, mẹ con cô dựa vào nhau mà sống, vì cuộc sống, cô ấy buôn bán từ rất sớm. Ba năm trước, người mẹ qua đời, cô ấy mới lấy chồng, chồng cô là một giám đốc công ty thời trang, cách đây không lâu đã phải lòng một cô gái kém anh ta hơn 10 tuổi, đang chuẩn bị ly hôn với Thu Hồng.

这以后,我们和秋红真的成了朋友。

Sau đó, chúng tôi và Thu Hồng thực sự trở thành bạn bè.

一天,我应邀来到秋红新开的咖啡馆,发现才几天没见,秋红一脸的忧伤,人也瘦了许多。

Một hôm, tôi nhận lời mời đến quán cà phê cô ấy mới mở, phát hiện mới mấy ngày không gặp, nét mặt cô ấy đầy vẻ u buồn, người cũng gầy đi nhiều.

“冬儿,我的家已经完了,今天上午刚办完手续。这个世界上我已经没有了亲人,一下子就失去一切的感觉太可怕了。我有一个请求,今年志刚生日的时候,能让我和他单独吃一顿饭吗?”

“Đông Nhi, gia đình em đã tan rồi, sáng nay vừa làm xong thủ tục. Trên thế gian này, em đã không còn người thân, cảm giác bỗng chốc mất hết tất cả thật đáng sợ. Em có một thỉnh cầu, sinh nhật Chí Cương năm nay có thể cho em ăn riêng với anh ấy một bữa cơm được không?”

“这有什么不可以,你中午,我和女儿晚上给他过。真高兴你能这样真实,记住,你除了志刚,还有一个朋友,就是我。”

“Điều đó có gì không được, em buổi trưa, chị với con gái ăn với anh ấy buổi tối. Em có thể chân thành như vậy, chị rất vui, hãy nhớ, ngoài Chí Cương ra, em còn một người bạn, đó là chị.”

“谢谢你,冬儿……”说着说着她一下子竟泣不成声。

“Cảm ơn chị, Đông Nhi…” – Cô ấy đang nói bỗng khóc không thành tiếng.

半天,秋红抬起泪眼:“冬儿,有个问题,我一直想问,我爱志刚你是知道的,可你却那么真诚地对待我,你真的就一点儿也不恨我吗?不怕有一天你会失去他?”

Một lúc lâu, Thu Hồng ngước đôi mắt nhòa lệ lên: “Đông Nhi, có một điều em cứ muốn hỏi chị, em yêu Chí Cương rõ ràng là chị biết, nhưng lại đối xử với em chân thành như vậy, thật sự là chị không hận em chút nào sao? Không sợ có một ngày chị sẽ mất anh ấy sao?”

“说实话,秋红,没有哪个女人不怕失去自己心爱的人。可该属于你的,谁也夺不走;不属于你的,再怎么也无济于事。何况,对志刚我有足够的了解和信任。至于为什么这样对你,是因为我懂得感情是怎么回事,它没法简单地用善和恶,对与错来评判,从这个角度上讲,你没有什么错。”

“Thu Hồng, nói thực, không có người phụ nữ nào không sợ mất người mình yêu thương. Người đáng thuộc về em thì không ai có thể cướp đi được; nhưng nếu không thuộc về em thì có làm gì chăng nữa cũng chẳng ích gì. Huống hồ, chị rất hiểu và tin tưởng Chí Cương. Còn vì sao lại đối xử với em như vậy, là vì chị hiểu được tình cảm là như thế nào, nó không thể đơn giản dùng thiện và ác, đúng và sai để phán xét, nói từ góc độ này thì em đâu có gì sai.”

“冬儿,到今天我才明白志刚为什么对我毫不动心,也才明白他为什么再三地向我解释,你是无法替代的。说真的,每次到你家,看到你们之间的那种和谐和默契,我真的好忌妒。我爱他,却没有能力给他所需要的。志刚有你,真幸运。”

“Đông Nhi, đến hôm nay em mới hiểu tại sao Chí Cương lại không hề rung động trước em, cũng mới hiểu vì sao anh ấy lại nhiều lần giải thích với em, chị là người không thể thay thế. Nói thực, mỗi lần đến nhà chị, thấy sự hòa hợp và hiểu nhau giữa hai anh chị, em rất ganh tị. Em yêu anh ấy, nhưng lại không có khả năng cho những điều mà anh ấy cần. Chí Cương có chị thật là may mắn!”

生日那天,秋红把约志刚的电话打给了我。我拿出为志刚准备好的衣服,“去吧,多给她些安慰,她现在真的很无助,很可怜。”我叮嘱。

Hôm sinh nhật, Thu Hồng gọi điện thoại cho tôi để hẹn Chí Cương. Tôi lấy quần áo đã chuẩn bị sẵn cho Chí Cương, “Anh đi đi, hãy an ủi cô ấy nhiều, bây giờ cô ấy thực sự rất bơ vơ, rất đáng thương.” – Tôi dặn đi dặn lại.

志刚紧紧地拥抱着我,再也不肯松开。“冬儿,你真是一个纯洁、善良的女人!我梁志刚要辜负了你,真是天地难容!”

Chí Cương ôm chặt tôi vào lòng không muốn buông ra. “Đông Nhi, em thật sự là một phụ nữ trong sáng, lương thiện! Lương Chí Cương này nếu phụ em, thật là trời đất khó dung!”

我却再也忍不住泪如泉涌。“不要说得这么好听,我只是一个平常的女人,也会忌妒,也有痛苦,也盼能有个宽厚的肩膀靠一会儿。我这么做,只是因为太知道什么是爱,还有……是因为太怕失去你。”

Tôi cũng không cầm được nước mắt giàn giụa: “Anh không cần nói những lời dễ nghe như vậy, em chỉ là một cô gái bình thường, cũng biết ghen, cũng có đau khổ, cũng mong có một bờ vai vững chắc để dựa một chút. Em làm như vậy chỉ vì biết rất rõ thế nào là yêu, và còn… là vì quá sợ mất anh.”

两周后,收到秋红给我们的信。信封里有张照片。信中说她已起程到欧洲去做服装生意,说她不管走到哪里,都会把我和志刚的友情留在心中。

Hai tuần sau, nhận được lá thư của Thu Hồng gửi cho chúng tôi. Bên trong có một tấm hình. Trong thư nói cô ấy đã đi châu Âu buôn bán quần áo, còn nói là cho dù đi đâu cô ấy cũng sẽ luôn giữ tình bạn của tôi và Chí Cương trong lòng.

Lên đầu trang