他是四有新人,有房有车有型有款,她心甘情愿做他的情人,还因为他说过,我爱的当然是你,给我时间,我会把最好的给你。
Anh là mẫu người đàn ông hiện đại hội tụ đủ bốn điều kiện: có nhà, có xe, có ngoại hình và có nhiều tiền. Cô cam tâm tình nguyện làm người tình của anh, còn bởi vì anh từng nói, người anh yêu đương nhiên là cô, chỉ cần cô dành thời gian cho anh, anh sẽ cho cô những thứ tốt nhất.
她以为,最好的,一定是一个家,女人再疯再浪漫,还是要一个家的。她年轻漂亮风情,以为自己是等得起的,她给他的时间是五年。所以,她常常觉得自己是幸运的,找到的情人这样地爱自己,她可以不在烈日炎炎下找工作,可以不被老板骂,就守在他送的大房子里,等待他回来,洗手做羹汤给他喝。
Cô tưởng rằng thứ tốt nhất mà anh nói chính là một gia đình, người phụ nữ dù có ngông cuồng đến mấy, lãng mạn đến mấy, vẫn cần một gia đình. Cô trẻ trung, xinh đẹp và đa tình, cô vẫn tưởng rằng mình sẽ đợi được, thời gian cô cho anh là 5 năm. Cho nên, cô thường cảm thấy mình là người may mắn, tìm được một người yêu mình như thế, cô không cần phải tìm việc dưới cái nắng chói chang, không sợ bị ông chủ mắng, chỉ cần ngồi trong căn nhà rộng lớn mà anh đã tặng cho cô, chờ anh về, rửa tay nấu cho anh chén canh.
然而她发现,再晚,他也是要回家的。即使她有一次生日把他灌醉,他还是挣扎着起来回家了,她追出去问:“为什么一定要回家?”他回答:“那是责任。”这句话刺伤了她的心。她一下子明白,他们之间也许是激情是游戏,但惟独不是爱,因为爱里,是有责任的。
Nhưng rồi cô phát hiện, dù muộn thế nào, anh cũng về nhà. Mặc dù có một lần, vào sinh nhật của mình, cô đã cố ý chuốc cho anh say, anh vẫn vùng vẫy đứng dậy đi về nhà, cô đuổi theo hỏi: “Tại sao anh nhất định phải về nhà?” anh trả lời: “Vì đó là trách nhiệm.” Câu nói này đã làm trái tim cô tan nát. Trong thoáng chốc cô hiểu ra, tình cảm giữa cô và anh có lẽ chỉ là bồng bột, chỉ là trò chơi, nhưng thứ duy nhất không có chính là tình yêu, bởi vì trong tình yêu là phải có trách nhiệm với nhau.
她提出去一次他的家,那时,他的妻刚好去了娘家。他拗不过她,只好带她去了。
Cô đề nghị được đến nhà anh một lần, lúc đó, vừa khéo đúng dịp vợ anh về nhà mẹ. Anh không lay chuyển được cô nên đành dẫn cô về nhà.
一进门,他脱掉外套,然后摘下领带,换了拖鞋。她站在门口,呆呆地看着他,一下子愣了。几个细微的动作让她一下子崩溃了!他是回家了。只有回家了才会脱外套摘领带换拖鞋,而去她那里,他没有一次这样做过!
Vừa vào nhà, anh liền cởi bỏ áo khoác ngoài, sau đó tháo cà vạt, đổi đi dép lê trong nhà. Cô đứng ngoài cửa, ngẩn người nhìn anh chăm chăm. Chỉ vài động tác nhỏ nhặt đã khiến cô suy sụp hoàn toàn! Anh đã về đến nhà của mình. Chỉ có về đến nhà người ta mới cởi bỏ ác khoác ngoài, tháo cà vạt và thay dép lê, còn khi đến chỗ cô, anh chưa một lần làm như thế!
她心酸地站在门口,他边往里走边说,“看,她人干净,哪里都收拾得井井有条,看,这是我们家的小客厅,这是我们家的厨房,这是我们家的书房……”
Cô ngậm ngùi đứng ngoài cửa, anh vừa đi vào trong vừa nói, “Em nhìn đi, cô ấy là người ưa sạch sẽ, luôn sắp xếp mọi thứ ngăn nắp gọn gàng, em nhìn nè, đây là phòng khách nhỏ của nhà anh, đây là nhà bếp và đây là phòng đọc sách…”
她忍了好久的泪终于扑簌簌掉下来了,逃也般跑下楼。她明白,到底,她只是一个情人而已。
Giọt lệ cô đã cố kiềm nén nãy giờ cuối cùng cũng vỡ oà, lã chã rơi xuống, cô chạy như trốn xuống lầu. Cô hiểu, cuối cùng, cô chỉ là một người tình mà thôi.
是应该说再见的时候了,她回头望着那橘黄色的窗帘,知道自己应该谢幕了,那始终不曾露面的他的妻,她自认为是情敌的女人,以一个“家”打败了她,她输得体无完肤!她拿出手机,给他发了一条短信:情人再见。
Đã đến lúc phải nói lời chia tay, cô quay đầu nhìn lại tấm rèm cửa màu vàng chanh, cô biết đến lúc mình nên hạ màn rồi, người vợ của anh, người chưa từng lộ diện, người phụ nữ mà cô tự cho là tình địch, đã đánh bại cô bằng hai tiếng “gia đình”, cô đã thua hoàn toàn! Cô lấy điện thoại ra, nhắn cho anh một dòng tin nhắn: Tạm biệt nhé người yêu dấu.
那再见,不是真的再见,而是永远的不见。
Lời tạm biệt đó không phải là tạm biệt thật sự mà là mãi mãi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
