Hoa bách hợp nở trong vườn tâm

心田上的百合花开 — HOA BÁCH HỢP NỞ TRONG VƯỜN TÂM

在一个偏僻遥远的山谷里,有一个高达数千尺的断崖。不知道什么时候,断崖边上长出了一株小小的百合。

Trong một thung lũng hẻo lánh xa xôi có một vách đá cao đến mấy ngàn thước. Chẳng biết từ khi nào, bên vách đá mọc lên một cây bách hợp bé nhỏ.

百合刚刚诞生的时候,长得和杂草一模一样。但是,它心里知道自己并不是一株野草。它的内心深处,有一个顽强的念头:“我是一株百合,不是一株野草。惟一能证明我是百合的方法,就是开出美丽的花朵。”

Lúc bách hợp mới vừa ra đời, trông chẳng khác gì cỏ dại. Nhưng trong lòng nó biết rằng mình hoàn toàn không phải là một cây cỏ dại. Sâu thẳm trong lòng nó có một ý niệm kiên cường: “Mình là một cây bách hợp, không phải là một cây cỏ dại. Biện pháp duy nhất có thể chứng minh mình là bách hợp chính là nở ra những đóa hoa tươi đẹp.”

有了这个念头,百合努力地吸收水分和阳尤,深深地扎根,直直地挺着胸膛。终于在一个春天的清晨,百合的顶部结出第一个花苞。

Đã có suy nghĩ như vậy, bách hợp cố gắng hấp thu nước và ánh nắng, bén rễ thật sâu, vươn mình thật thẳng. Cuối cùng, vào một buổi sáng mùa xuân, trên đầu bách hợp đã kết một nụ hoa đầu tiên.

百合的心里很高兴,附近的杂草却很不屑,它们在私底下嘲笑着百合:“这家伙明明是一株草,偏偏说自己是一株花,还真以为自己是一株花,我看它顶上结的不是花苞,而是头脑长瘤了。”

Trong lòng bách hợp rất vui sướng, nhưng đám cỏ dại gần đó lại rất xem thường, chúng cười nhạo sau lưng bách hợp: “Thằng cha này rõ ràng là một ngọn cỏ, lại cứ nói mình là một cây hoa, còn tưởng mình là hoa thật, tớ thấy chẳng phải hắn kết nụ trên đầu mà là mọc nhọt trên đầu rồi.”

公开场合,它们则讥讽百合:“你不要做梦了,即使你真的合开花,在这荒郊野外,你的价值还不是跟我们一样。”偶尔也有飞过的峰蝶鸟雀,它们也会劝百合不用那么努力开花:“在这断崖边上,纵然开出世界上最美的花,也不会有人来欣赏呀!”百合说:“我要开花,是因为我知道自己有美丽的花;我要开花,是为了完成作为一株花的庄严使命;我要开花,是由于自己喜欢以花来证明自己的存在。不管有没有人欣赏,不管你们怎么看我,我都要开花!”

Trường hợp công khai thì chúng mỉa mai bách hợp: “Cậu đừng nằm mơ, cho dù cậu nở hoa thật thì ở ngoại ô hoang dã này, giá trị của cậu cũng chẳng khác gì bọn tớ.” Thỉnh thoảng cũng có ong bướm, chim chóc bay qua, chúng cũng khuyên bách hợp đừng cố gắng nở hoa nữa: “Nơi vách đá này, cho dù có nở ra đóa hoa đẹp nhất thế gian cũng sẽ chẳng có ai đến thưởng thức đâu!” Bách hợp nói: “Tôi phải nở hoa là vì tôi biết mình có thể nở ra những đóa hoa xinh đẹp. Tôi phải nở hoa là để hoàn thành sứ mạng trang ngiêm nhất của một cây hoa. Tôi phải nở hoa là do tôi thích dùng hoa để chứng minh sự tồn tại của mình. Bất kể có hay không có người thưởng thức, bất kể các người nhìn tôi như thế nào, tôi đều phải nở hoa!”

在野草和蜂蝶的鄙夷下,野百合努力地释放内心的能量。有一天,它终于开花了,它那灵性的白和秀挺的风姿,成为断崖上最美丽的风景。这时候,野草与峰蝶再也不敢嘲笑它了。

Dưới sự xem thường của cỏ dại và ong bướm, bách hợp hoang dã cố gắng giải phóng năng lượng bên trong của mình. Một ngày nọ, cuối cùng nó cũng đã nở hoa, sắc trắng kỳ diệu và dáng dấp thanh tú của hoa bách hợp đã trở thành cảnh tượng đẹp nhất trên vách đá. Lúc này, cỏ dại và ong bướm cũng không còn dám cười nhạo nó nữa.

百合花一朵一朵地盛开着,花朵上每天都有晶莹的水珠,野草们以为那是昨夜的露水,只有百合自己知道,那是极深沉的欢喜所结的泪滴。年年春天,野百合努力地开花、结籽。

Hoa bách hợp từng đóa từng đóa nở rộ, mỗi ngày, trên những đóa hoa đều có những giọt nước óng ánh, đám cỏ dại cho rằng đó là những giọt sương đêm qua, chỉ mình bách hợp biết đó là những giọt nước mắt kết tinh từ niềm vui sâu lắng. Vào mùa xuân hằng năm, bách hợp hoang dã đều cố gắng ra hoa kết hạt.

它的种子随着风,落在山谷、草原和悬崖边上,到处都开满洁白的野百合。

Hạt giống của nó theo gió bay đến thung lũng, thảo nguyên và những vách núi cheo leo, khắp nơi đều nở đầy hoa bách hợp dại trắng muốt.

几十年后,远在百里外的人,从城市,从乡村,千里迢迢赶来欣赏百合开花。许多孩童跪下来,闻嗅百合花的芬芳:许多情侣互相拥抱,许下了“百年好合”的誓言:无数的人看到这从未见过的美,感动得落泪。那里,被人称为“百合谷地”。

Mấy mươi năm sau, những người xa ngoài trăm dặm, từ thành phố, từ miền quê, ngàn dặm xa xôi đến thưởng thức bách hợp nở hoa. Rất nhiều đứa trẻ đã quỳ xuống ngửi hương thơm hoa bách hợp; rất nhiều lứa đôi đã ôm lấy nhau thề nguyền “trăm năm gắn bó”; vô số người, khi nhìn thấy vẻ đẹp chưa từng được nhìn thấy này, đã cảm động đến rơi nước mắt. Nơi đó được người ta gọi là “khe Bách Hợp”.

不管别人怎么欣赏,满山的百合花都记着第一株百合的教导:我们要全心全意默默地开花,以花来证明自己的存在。

Cho dù người khác tán thưởng như thế nào, những đóa hoa bách hợp nở đầy núi đều ghi nhớ lời dạy của cây hoa bách hợp đầu tiên: Chúng ta phải toàn tâm toàn ý, lặng lẽ nở hoa, lấy hoa để chứng minh sự tồn tại của mình.

Lên đầu trang