两句台词 — HAI CÂU LỜI THOẠI

一八五八年,法国作家小仲马的名剧《私生子》问世。故事讲述了一位富商勾引一名女工,女工生下孩子后便被富商遗弃,孩子长大后富商又想来相认。剧中主角受尽了人世间的白眼。

Năm 1858, vở kịch “Con riêng” nổi tiếng của nhà văn Dumas con ra đời. Câu chuyện kể về một doanh nhân giàu có quyến rũ một nữ nhân viên. Sau khi sinh con, người phụ nữ bị doanh nhân bỏ rơi, và sau đó hắn ta tìm cách đòi lại đứa con.

全剧结尾时,私生子终于明白了叔父原来是自己的生父。小仲马将自己对父亲所有的不满都写在了剧本的最后两句。剧本最后的台词是:

Nhân vật chính trong vở kịch đã chịu đựng đủ mọi sự khinh miệt của người đời. Đến khi kết thúc toàn bộ vở kịch, đứa con riêng mới biết được thì ra người chú chính là cha ruột của mình, Dumas con đã dồn hết sự oán hận đối với cha mình vào hai dòng cuối cùng của vở kịch. Lời thoại cuối vở kịch là:

父:当我俩独个儿呆在一起的时候,你一定允许我叫你“儿子”的。

Người cha: Khi chỉ có độc hai chúng ta với nhau, con nhất định phải cho phép ta gọi con là “con trai”.

子:是,叔叔!

Con trai: Vâng, thưa chú!

儿子的回答冷峻、辛辣。短短的一个称呼,蕴藏着多年累积的巨大的愤懑。原来小仲马本人也是私生子,直到他七岁时,大仲马才认他为儿子。这句台词显然也寄寓着作家本人的人生感慨。

Câu trả lời của người con trai đầy vẻ lạnh lùng và chua chát. Một tiếng xưng hô ngắn gọn song ẩn chứa nỗi căm tức to lớn bị dồn nén bao năm. Thì ra bản thân Dumas con cũng là con riêng, mãi cho đến năm ông 7 tuổi, Dumas cha mới nhận ông làm con trai. Câu lời thoại này rõ ràng cũng gửi gắm cảm khái nhân sinh của chính tác giả.

谁知在决定上演时,巴黎大剧院的老板蒙提格纳提出异议。他从生意人的眼光,要求改动剧本的结尾。他提出的方案是:父子两人激动异常,热烈拥抱,涕泪横流……全剧在“大团圆”中结束。

Ai ngờ đến khi quyết định đưa ra công diễn thì ông chủ của nhà hát lớn Paris, Monty Magra lại đưa ra đề nghị khác. Bằng con mắt của một nhà kinh doanh, ông yêu cầu thay đổi kết cục của vở kịch. Phương án mà ông đề xuất là: hai cha con vô cùng cảm động, ôm nhau thắm thiết, nước mắt đầm đìa… toàn bộ vở kịch kết thúc trong không khí “đại đoàn viên”.

小仲马不想违背自己的创作良心,去迎合世俗的审美趣味。他给蒙提格纳的答复是:“对不起,先生!我就是为了这两句台词,才写这个剧本的。”

Nhưng Dumas con không muốn làm trái lương tâm sáng tạo nghệ thuật của mình để chiều theo thị hiếu thẩm mỹ của thế tục. Nên câu trả lời ông dành cho Monty Magna là: “Xin lỗi ông, chính vì hai câu lời thoại đó, tôi mới viết vở kịch này.”

Lên đầu trang