很小的时候看过安徒生的《海的女儿》,那个爱上王子的美人鱼,最后为王子变成了大海里的泡沫,但王子却一直不知道她爱他。
Lúc còn rất nhỏ, đã từng xem qua “Cô gái biển cả” của Andersen, chuyện kể về nàng tiên cá rất yêu chàng hoàng tử, cuối cùng vì hoàng tử mà biến thành bọt biển trong đại dương, nhưng hoàng tử lại không hề biết nàng yêu mình.
唐诗诗第一次看到蓝宇的时候,他穿着旧的牛仔裤,白衬衣洗得领子都发白了。蓝宇是父亲带的研究生,每周两次来她家上课,有时一个人,有时还带着一个穿着格子裙子的女孩子,那个女孩子,也是父亲的研究生。
Khi lần đầu tiên Đường Thi Thi gặp Lam Vũ, anh mặc chiếc quần jean cũ và chiếc áo sơ mi trắng giặt đến mức cổ áo bợt ra. Lam Vũ là nghiên cứu sinh do cha cô hướng dẫn. Mỗi tuần hai lần anh đều đến nhà cô học, có lúc chỉ một mình , có lúc còn dẫn theo một cô gái mặc váy caro, cũng là nghiên cứu sinh của cha.
那时,唐诗诗只有14岁,14岁,还是一个太小太小的年龄。蓝宇进来时总是笑着说,妹妹好。她就说,哥哥好。那时她还不到蓝宇的肩头,而蓝宇的女友和他几乎一样高,他们一同夸过她长得漂亮,像童话里的公主。唐诗诗是安静的,很多时候,她会在窗前弹弹钢琴,要不就看父亲给她从法国带来的小说。从五岁起,曾留学法国的父亲就让她学法文,父亲说,我一定要把自己亲爱的女儿培养成中国第二个林徽因。
Lúc đó, Đường Thi Thi chỉ mới mười bốn tuổi. Mười bốn, cái tuổi còn quá nhỏ. Lúc nào Lam Vũ bước vào cũng cười và nói: Chào em gái. Cô liền đáp, chào anh. Khi đó, cô còn chưa đứng đến vai Lam Vũ nhưng bạn gái Lam Vũ thì cao xấp xỉ bằng anh ấy. Họ cùng nhau khen Thi Thi xinh đẹp giống như công chúa trong truyện cổ tích. Đường Thi Thi là người điềm tĩnh, cô thường ngồi bên cửa sổ dạo đàn dương cầm , không thì đọc mấy quyển tiểu thuyết do cha đem từ Pháp về. Từ lúc năm tuổi, người cha từng du học bên Pháp của cô đã dạy cô học tiếng Pháp. Cha nói, ông nhất định sẽ bồi dưỡng đứa con gái cưng của mình trở thành Lâm Huy Nhân thứ hai của Trung Quốc.
所以,她懂得,要做林徽因那样的女子,不仅要有美丽的容颜,并且要有那种兰花一样的气质。而蓝宇显然和她不是一类的,这个来自青海的男生,因为家里太穷,曾试图退学,是父亲帮助了他,并且很快使他成了父亲的助手。
Cho nên, cô hiểu được , muốn làm người con gái giống như Lâm Huy Nhân, không chỉ cần có dung mạo xinh đẹp mà còn phải có khí chất như hoa lan. Còn Lam Vũ rõ ràng là khác với cô, chàng thanh niên đến từ Thanh Hải vì nhà quá nghèo, từng có ý định thôi học, chính cha cô đã giúp đỡ anh, đồng thời đã nhanh chóng biến anh thành trợ thủ đắc lực của cha.
唐诗诗18岁上大学时,蓝宇已经26岁了,他早已研究生毕业了,留在学校做老师,和父亲成了忘年交。他总忘不了开她的玩笑,妹妹,你越来越像一朵水仙花,那样的圣洁与脱俗。其实,唐诗诗是很在意蓝宇对她的看法的,蓝宇虽然出身微寒,但对事物的洞察力却是有着过人的机敏,他如果说哪件裙子不好看,唐诗诗就再也不穿,相反,唐诗诗就会穿一件衣服,穿起来没完。
Lúc Thi Thi mười tám tuổi lên đại học thì Lam Vũ đã hai mươi sáu, anh đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh từ lâu, ở lại trường làm thầy giáo, trở thành người bạn vong niên của cha cô. Anh vẫn không quên trêu cô: Em gái, em càng lớn càng giống như một đoá hoa thủy tiên trong trắng và thoát tục. Thật ra, Đường Thi Thi rất để ý đến cách nhìn của Lam Vũ đối với cô. Lam Vũ tuy xuất thân hàn vi, nhưng khả năng quan sát của anh đối với sự vật nhạy bén hơn người, nếu anh nói cái váy này không đẹp, Thi Thi sẽ không mặc nữa, ngược lại cô sẽ mặc hoài một bộ mà không chịu bỏ.
高三的时候唐诗诗的化学不太好,父亲说,让蓝宇辅导你吧,他曾是高材生。两个人在台灯下离得很近,近到能听到彼此的心跳,唐诗诗慌乱地把手里的笔转来转去,蓝宇讲的什么她一句也没听进去。因为蓝宇的散发垂下来,有着海飞丝薄荷的清香,虽然衣服总是朴素的,但蓝宇那种干净让她喜欢。就是那一刻吧,知道自己是喜欢这个男人的,爱说不出来,因为喜欢是这样的禅意芬芳。
Lúc học năm thứ ba, môn hoá của Thi Thi không tốt lắm, cha nói để Lam Vũ phụ đạo cho con, cậu ấy từng là học sinh giỏi. Dưới ánh đèn, hai người ở rất gần nhau, gần đến nỗi có thể nghe thấy tiếng đập của trái tim người bên kia. Thi Thi bối rối xoay xoay cây bút trong tay, những điều Lam Vũ giảng cô chẳng nghe được câu nào. Vì trên người Lam Vũ toả ra một hương thơm lan nhè nhẹ như hương bạc hà thanh khiết. Tuy y phục giản dị, nhưng sự tươm tất, sạch sẽ của anh khiến cô rất thích. Chính từ khoảnh khắc đó, cô biết mình đã yêu mến người con trai này, yêu vì thích mùi hương thánh thiện, yêu mà không nói ra.
但那时蓝宇已经在刷房子了,唐诗诗上大学的那个秋天,蓝宇和那个女孩结了婚。
Nhưng khi ấy Lam Vũ đã lập gia đình, mùa thu Thi Thi vào đại học, Lam Vũ và cô bạn gái đó đã kết hôn.
唐诗诗站在北方的屋下,感觉好冷好冷,放眼望去,天高云淡,秋风起,落叶纷纷。
Thi Thi đứng ở góc nhà hướng Bắc cảm thấy thật lạnh lẽo, hướng mắt nhìn ra xa, trời cao mây nhạt, gió thu thổi, lá rơi lác đác.
大学四年,没人理解唐诗诗为什么没有谈恋爱,因为追求的人太多,而她又总是有着拒人于千里之外的冷漠,所以男生们给她起的外号叫雪公主,也有人叫她“林徽因”,因为她实在和那个美才女有着太多相似之处。美就不用说了,法语没人比她说得好,而且会弹钢琴,一手的草书,大学二年级,她写的小说己经上了最时尚的文学刊物。后来,没有男生再来追了,因为自知她如高山上的雪莲,只能远远地看着,追是追不到了。
Năm thứ tư đại học, không ai hiểu được tại sao Thi Thi không nói chuyện yêu đương, vì có rất nhiều người theo đuổi mà cô vẫn cứ thờ ơ, lãnh đạm chối từ, nên các bạn nam gọi cô bằng biệt hiệu “công chúa tuyết”, cũng có người gọi cô là Lâm Huy Nhân, vì quả thật cô và người con gái xinh đẹp, tài giỏi đó có quá nhiều điểm giống nhau. Xinh đẹp thì không cần phải nói, về tiếng Pháp không ai nói giỏi bằng cô, vả lại, cô còn biết chơi dương cầm và viết chữ thảo rất đẹp. Năm thứ hai đại học, tiểu thuyết cô viết đã được đăng trên tập san văn học thịnh hành nhất. Về sau, không có chàng trai nào theo đuổi cô nữa, vì họ tự biết cô giống như hoa tuyết liên trên núi cao, chỉ có thể từ xa ngắm nhìn mà không với tới được.
毕业后都以为她要出国的,比如去法国,但她只是回到了父亲所在的那个大学做了一名辅导员。和蓝宇离得很近,两个人又经常见面了,只不过这次早已经人事沧桑,30岁的蓝宇已经一身疲惫,妻子不肯要孩子不算,还经常和他大吵,一个穷老师,到最后还不是穷死!
Sau khi tốt nghiệp, cứ ngỡ là cô đi nước ngoài, chẳng hạn như đi Pháp, nhưng cô chỉ về lại ngôi trường nơi cha công tác, làm trợ giảng. Và rất gần với Lam Vũ, hai người lại thường xuyên gặp mặt, nhưng có điều lần này Lam Vũ đã sớm trải qua dâu bể của cuộc đời, ba mươi tuổi anh đã một đời lao khổ, vợ thì không chịu sinh con, còn thường cãi vã với anh, một thầy giáo nghèo, cuối cùng có lẽ cũng sẽ chết trong nghèo hèn!
他就跑来和她诉说,你说,怎么女人会如此不同?她如果和你一样多好。
Anh tìm đến tâm sự với cô: Em nói đi, làm sao mà phụ nữ lại khác nhau như thế? Nếu cô ta giống như em thì tốt quá.
唐诗诗的心就咚咚跳着,这个话,如果他结婚前说,她会让他等,等自己长大,然后嫁给他。她喜欢他似乎与生俱来的那种散淡气质,有点忧郁,又有点清新,像是童话里的人物,看尽那么多男子,还是蓝宇让她不能释怀。也许是最初的最初吧,那个台灯下闻到他头发里薄荷番的夜晚,于庸诗诗是刻骨铭心的,虽然她那时只有18岁。
Trái tim Đường Thi Thi đập thình thịch, câu nói này, nếu như anh nói trước khi kết hôn, cô sẽ bảo anh đợi, đợi cô lớn lên, sau đó sẽ lấy anh. Cô thích khí chất thanh đạm tựa hồ như bẩm sinh của anh, có chút sầu muộn lại có chút tươi mới, nhìn rất ra dáng nam tử, giống như nhân vật trong cổ tích, vẫn là Lam Vũ khiến cô không thể phôi pha. Có lẽ là ngay từ lúc ban đầu ấy, trong đêm tối ngồi dưới ánh đèn, ngửi được hương bạc hà thoang thoảng lan tỏa từ tóc anh, và thế là Thi Thi đã khắc sâu vào trong tim, dù lúc đó cô chỉ mới mười tám tuổi.
她就劝他,总会过去的,结婚的人说过,能把七年之痒过去就能白头到老了。而自己的心里是痛的,因为根本不知道自己在说着什么鬼话。
Cô khuyên nhủ anh, rồi sẽ mau qua thôi, những người kết hôn đã nói có thể trải qua bảy năm gian truân lúc đầu thì có thể sống với nhau đến đầu bạc răng long. Nhưng trong lòng cô rất đau khổ, vì căn bản cô cũng không biết mình đang nói những câu quái quỷ gì.
一年之后,蓝宇到底离婚了,因为他忍受不了自己一顶绿帽子。那个曾经是他妻子的女人嫁给了当地一个房地产老板,做人家的续房,老板是死了妻的,以娶到一个大学老师为荣。
Một năm sau, Lam Vũ rốt cuộc cũng ly hôn, vì anh không chịu nổi việc mình bị cắm sừng. Thời gian sau, vợ anh lấy một ông chủ nhà đất trong vùng, làm vợ kế của người ta. Ông chủ đã chết vợ , nay lấy được một cô giáo đại học thì lấy làm vinh hạnh.
他们又像以前那样在一起,蓝宇经常来,和父亲下下国际象棋,唐诗诗就在厨房里给他们做着西式甜点,像个地道的小妇人,那时候,她是快乐的。
Hai người lại ở bên nhau giống như trước đây, Lam Vũ thường hay lui tới chơi cờ vua với cha Thi Thi. Thi Thi ở trong bếp làm điểm tâm kiểu Tây cho họ, giống như một người vợ thật sự, lúc đó Thi Thi rất vui.
但这快乐的时光如此之短,几乎转瞬即逝了。
Nhưng khoảng thời gian vui vẻ thật ngắn ngủi, cơ hồ như mới nháy mắt đã vụt mất đi.
有人来给唐诗诗提亲了,提亲的人非同一般,而对方亦是不一般,驻法国的一个理事,年轻而帅气,早就暗恋唐诗诗了。如果唐诗诗答应,她马上就可以去法国,母亲说,从你很小的时候,我们一直希望你能去法国,那是个让人沉醉的浪漫之都。
Có một người đến ngỏ lời cầu hôn với Đường Thi Thi, người cầu hôn không phải bình thường và đối phương cũng rất đặc biệt, anh là một ủy viên thường trực thường trú ở Pháp, trẻ tuổi và lịch lãm, từ lâu đã thầm yêu Đường Thi Thi. Nếu Thi Thi đồng ý, cô sẽ có thể lập tức sang Pháp. Mẹ cô nói: Từ khi con còn rất nhỏ, cha mẹ đã luôn hi vọng con có thể đi Pháp, đó là một nơi rất lãng mạn khiến người ta say đắm.
她却把蓝宇约了出来,两个人在一间人不多的小酒吧里喝着那种法国产的红葡萄酒。蓝宇说好啊,以后我就能喝到妹妹从法国寄来的纯正的红葡萄酒了,祝贺你啊,我知道像你这样美丽而有才情的女子一定会有许多男人喜欢的,放心吧,我也会再找到自己的幸福的。
Cô hẹn Lam Vũ ra, hai người ngồi ở một quán rượu nhỏ vắng người uống rượu nho đặc sản của nước Pháp. Lam Vũ nói: Tốt rồi, sau này anh có thể uống rượu nho chính cống do em gái gửi từ Pháp về. Chúc mừng em, anh biết một cô gái xinh đẹp và tài hoa như em nhất định sẽ có nhiều chàng trai yêu thích, yên tâm đi, anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.
她于他而言是一个可望不可及的梦,于是他笑着说,等我也找好了对象,不如我们一起结婚好了。
Cô nói với anh là mong cho ước mộng không thành. Thế là anh cười nói, đợi anh tìm ra đối tượng, chúng ta cùng kết hôn càng hay.
唐诗诗的眼泪落下来时,他想伸出手去,但还是呆在了原地,笑话她说,女孩子就是这样,一说结婚好像就和家里人再也不能见面了一样。
Khi nước mắt Thi Thi rơi, anh muốn đưa tay ra, nhưng vẫn ngồi ngây tại chỗ, anh cười pha trò với cô: Con gái đều là như vậy cả, mới nói đến lấy chồng là giống như mãi mãi không thể gặp mặt người nhà.
他知道不是这个原因,就像她哭了半天还是笑着说,我是怕自己想家的。
Anh biết không phải nguyên nhân này, giống như cô ấy sẽ khóc cả buổi hay cười nói rằng em sợ nhớ nhà.
是一件意外改变了一切,蓝宇突然不停地恶心、晕倒,医院检查的结果让所有人大吃一惊:尿毒症,如果找不到相匹配的肾源的话,三个月后蓝宇就会死亡。
Một sự việc ngoài ý muốn đã làm thay đổi tất cả, Lam Vũ đột nhiên không ngừng buồn nôn, ngất đi. Kết quả kiểm tra của bệnh viện khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc: Lam Vũ bị chứng tăng urê trong máu, nếu như không tìm được nguồn thận thích hợp thì ba tháng sau anh sẽ chết.
知道这个消息的时候南方的第一场雪飘下来,好多年好多年南方不再下雪了,唐诗诗伸出手去,接着那片片雪花,没等落到手上就全化了,多像蓝宇啊,盛年刚开始就要离开了。
Khi biết được tin này cũng là lúc trận tuyết đầu ở phương Nam rơi xuống, đã rất nhiều năm qua, nơi này không còn tuyết rơi nữa. Thi Thi đưa bàn tay ra hứng từng bông tuyết, nhưng chưa kịp đến tay thì tuyết đã tan. Cũng giống như Lam Vũ, những năm hưng thịnh của đời người vừa mới bắt đầu thì anh lại sắp ra đi.
男友再来求婚的时候她拒绝了,她说,我舍不得离开中国。所有人不理解她,而她知道,她要陪着蓝宇走完人生的最后一段路。
Lúc người bạn trai đến cầu hôn, Thi Thi đã từ chối. Cô nói mình không nỡ rời xa Trung Quốc. Mọi người không hiểu nổi cô, nhưng cô biết mình sẽ đưa Lam Vũ đi hết đoạn cuối cuộc đời.
她开始和父亲一起给蓝宇找匹配的肾源,结果总无功而返。后来的一天她突发奇想,不知自己是不是正与蓝宇合适呢?检查的结果让她大喜过望,众里寻他千百度,蓦然回首,那人却在灯火阑珊处。当她把这个好消息告诉父母和蓝宇时,他们几乎全投了反对票,父母不理解她为了一个男人何至于此;而蓝字说,妹妹,我怎么值得让你如此?
Cô bắt đầu cùng cha ra sức tìm kiếm nguồn thận phù hợp cho Lam Vũ, nhưng kết quả chỉ là hoài công vô ích. Một ngày sau đó, Thi Thi đột nhiên nghĩ ra một ý lạ, không biết thận của mình có thích hợp với Lam Vũ không? Kết quả kiểm tra làm cho cô vui mừng khôn xiết. Trăm ngàn lần tìm kiếm ở đâu đâu, bỗng nhiên quay đầu, người đó lại ở cận kề dưới ánh đèn. Khi cô nói tin vui này với cha và Lam Vũ, họ gần như hoàn toàn phản đối. Cha không hiểu cô sao lại vì một người con trai mà đến nỗi như thế. Còn Lam Vũ nói: Em gái, anh sao đáng để cho em làm như vậy?
而她笑笑说,医生说了,我捐出一个肾还和正常人一样,没想到我们之间这么有缘,相匹配的肾源的概率是千万分之一,我能救你,也不枉我们一家人和你认识一场吧。
Nhưng cô chỉ cười cười bảo: Bác sĩ nói em cho một quả thận thì cũng như người bình thường. Không ngờ giữa hai ta lại có duyên đến vậy, xác suất nguồn thận phối hợp được với nhau chỉ là một phần ngàn vạn. Em có thể cứu anh, cũng không uổng phí cả nhà em quen biết anh.
母亲流着泪说,诗诗,你从小身体就不好,你不能这么做,否则妈妈会担心死的,你不去法国就算了,何苦还要拿自己的命开玩笑?
Mẹ Thi Thi chảy nước mắt nói: Thi Thi, con từ nhỏ sức khoẻ đã không tốt, con không thể làm như vậy, nếu không mẹ sẽ lo chết đi được. Con không đi Pháp thì thôi, hà cớ gì lại còn đùa với sinh mạng của mình?
而父亲把她叫到小书房里轻轻地问她:诗诗,告诉爸爸,你是不是喜欢他?
Rồi cha gọi cô đến thư phòng, khẽ hỏi: Thi Thi, nói cho cha biết, con yêu cậu ta phải không?
她低着头,眼泪刹那间溢满眼眶,但还是撒了一个谎,她不想让人看穿了自己,解释说:爸爸,就是一般人都要帮忙的,别说他是您的得意弟子了,您说呢?
Cô cúi đầu, nước mắt phút chốc tuôn tràn ở khóe mắt, nhưng vẫn cố nói dối, cô không muốn để cha nhìn thấu được bản thân mình, nói như giải thích: Cha, một người bình thường cũng cần phải giúp đỡ, đừng nói anh ấy là đệ tử đắc ý của cha, phải không ạ?
父亲点头,但含泪说,亲爱的女儿,这个手术充满了危险啊,你确定你能行?
Cha cô gật đầu, nhưng nén dòng lệ, nói: Con gái yêu của cha, đây là một ca phẫu thuật rất nguy hiểm, con chắc là con có thể làm được không?
她想,为了让蓝宇能活下去,她已经没有别的路可走了,因为如果蓝宇死了,她就死了。
Cô nghĩ để Lam Vũ có thể sống tiếp, cô đã không còn con đường nào khác. Vì nếu Lam Vũ chết, cô cũng sẽ chết.
手术异常的成功。她想,自己是和这个男人血脉相连了。蓝宇几乎是含着眼泪问唐诗诗,妹妹,我拿什么报答你呢?她想,等他们都好了,她要撒娇要他用一生来还她。
Ca phẫu thuật đặc biệt thành công. Cô nghĩ mình và người con trai này đã nối liền huyết mạch. Lam Vũ gần như chứa chan nước mắt hỏi Đường Thi Thi: Em gái, anh lấy gì để báo đáp em đây? Cô nghĩ đợi cả hai đều khoẻ rồi, cô sẽ làm nũng đòi anh lấy cả cuộc đời trả cho cô.
由于蓝宇的身体素质好,他几乎没有出现什么排异反应,但唐诗诗的情况却一天坏似一天,本来就瘦弱的唐诗诗,经历了这次大手术,又摘除了一个肾,脸色越来越白,半年后,她几乎不能起床了,蓝宇和父母每天守着她,而她最后几乎连说话的力气都没有了。
Do tố chất cơ thể Lam Vũ tốt, nên anh hầu như không xuất hiện phản ứng loại bỏ gì, nhưng tình trạng của Thi Thi thì ngày một xấu đi. Thi Thi vốn ốm yếu, trải qua ca phẫu thuật lớn này, lại cắt đi một quả thận, mặt ngày càng trắng bệch. Nửa năm sau, gần như cô không thể dậy nổi khỏi giường. Lam Vũ và cha mẹ mỗi ngày đều trông nom, nhưng đến cuối cùng, Thi Thi ngay cả sức nói chuyện cũng không có.
弥留的最后几天,蓝宇跪在她床前流着泪说,妹妹,你还有什么要求,我会尽力的,是我害了你啊。
Trọn mấy ngày cuối túc trực bên cô, Lam Vũ quỳ trước giường cô rơi nước mắt, nói: Em gái, em còn có yêu cầu gì, anh sẽ hết sức làm cho em, là anh đã hại em.
唐诗诗指了指书柜里的书,把那本安徒生童话拿来,说念给我听。
Thi Thi chỉ cuốn sách trong tủ: Lấy ra cuốn truyện cổ tích của Andersen đọc cho em nghe.
蓝宇是从《卖火柴的小女孩》念起的。这个妹妹,从小就喜欢看童话,他静静地读着,唐诗诗静静地听着,窗外的春天来了,蔷薇花开了,樱花也开了,但不知妹妹是否能和他一起度过这个春天呢?
Lam Vũ bắt đầu đọc từ truyện “Cô bé bán diêm”. Cô em gái này từ nhỏ đã thích đọc cổ tích. Anh lặng lẽ đọc, Thi Thi lặng lẽ nghe. Bên ngoài cửa sổ, mùa xuân đang đến, tường vi đã nở, anh đào cũng ra hoa. Nhưng không biết em gái có thể cùng anh trải qua mùa xuân này không?
他读到《海的女儿》时并不知道床上的人已经快没了呼吸,当他读完时,唐诗诗已经去了,他觉得自己握住的那只苍白的手在渐渐地变凉,而让他奇怪的是,唐诗诗的眼角,有一滴泪,慢慢地滑了下来。
Khi đọc đến truyện “Cô gái biển cả” anh hoàn toàn không biết Thi Thi trên giường sắp không còn thở nữa. Khi anh đọc hết thì Thi Thi đã đi rồi. Anh cảm thấy bàn tay trắng xanh mà mình đang nắm từ từ lạnh ngắt. Nhưng điều khiến anh thấy lạ là ở khóe mắt Thi Thi có một giọt lệ, từ từ lăn xuống.
他的书落在地上,唐诗诗变成了泡沫了吗?她也是那个美人鱼吗?
Quyển sách anh cầm rơi xuống đất, Thi Thi đã biến thành bọt biển rồi chăng? Cô ấy cũng là nàng tiên cá đó, phải không?
一年之后,他再娶,同样一个美貌如花的妻,谁见了谁说,这个女子,长得好像唐诗诗啊。
Một năm sau, anh lại lấy vợ, vợ anh dung mạo như hoa, ai gặp rồi cũng nói, cô gái này rất giống Đường Thi Thi.
